Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trùng Sinh Thập Niên 80: Trước Tiên Kiếm Một Trăm Triệu Chương 1: Cái Chết Đến Bất Thình Lình

Cài Đặt

Chương 1: Cái Chết Đến Bất Thình Lình

(Note: nhân vật hồn ma sẽ dùng xưng hô ta - ngươi, khi thụ nói chuyện với hồn ma cũng sẽ dùng ta - ngươi luôn nhé! Nếu có điều chỉnh tui sẽ lưu ý sau)

Khưu Minh Tuyền tuyệt đối không ngờ được rằng, mình lại lìa đời theo cách như vậy.

Cả cơ thể cậu xoay vòng, rơi tự do với tốc độ chóng mặt. Giữa đêm đen mịt mù, cảm giác buồn nôn và nỗi kinh hoàng cùng lúc bóp nghẹt lồng ngực. Còn chưa kịp cảm nhận ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, thân thể cậu đã va sầm xuống đất!

Máu tươi bắn tung tóe, xương thịt nát tan, một tiếng động chói tai vang lên rồi lịm tắt.

Sau đó, Khưu Minh Tuyền thấy đầu óc mình hẫng đi, cơ thể tựa hồ nhẹ bẫng, từ từ bay lên cao. Từ trên nhìn xuống, bãi cỏ phía dưới đen ngòm, có hai bóng người đang nằm sóng soài.

Không gian tĩnh lặng trong chốc lát rồi những tiếng xôn xao bắt đầu rộ lên. Ánh đèn từ những tòa nhà đang thi công dở dang vốn tối om như hố đen giờ đây cũng đồng loạt bật sáng. Có người vội vã chạy lại, có người hoảng hốt gọi điện thoại. Cũng có kẻ vừa liếc nhìn đống hỗn độn dưới đất đã vội quay đi nôn mửa thốc tháo.

Khưu Minh Tuyền ngẩn ngơ nhìn cái xác bên trái. Nó nát bấy, máu me loang lổ. Trên gương mặt và cơ thể ấy vẫn hằn lên vẻ mệt mỏi, già nua cùng những dấu vết xám xịt của một cuộc đời bị thực tế chèn ép đến kiệt quệ.

Gương mặt này... Khưu Minh Tuyền rùng mình. Rõ ràng đó chính là cậu.

Đúng, là cậu. Nhưng rốt cuộc chuyện này là thế nào?

Bên cạnh xác cậu còn một người đàn ông lạ mặt khác. Dù giữa đêm đen, người ta vẫn thấy được người nọ có đường nét rõ ràng, sống mũi cao thẳng, đôi lông mày rậm như kiếm. Anh ta đang nhắm nghiền mắt, trên gò má loáng thoáng vài vệt máu.

Người này lại là ai?

Tiếng còi xe cứu thương rít lên nhức óc, những nhân viên y tế vội vàng chạy tới, khiêng hai người lên cáng.

Ý thức của Khưu Minh Tuyền mờ mịt đi theo. Trong không gian chật hẹp của xe cấp cứu, cậu chỉ nghe thấy những giọng nói loáng thoáng:

"Người nào đây? Sao một người ăn mặc chỉnh tề, còn người kia lại mặc mỗi cái áo may ô rách nát thế này?"

"Hình như một người là tổng giám đốc tập đoàn Thân Sở, còn người kia nghe đâu là thợ xây ở công trường."

"À... ra là vậy."

Trong xe vẫn tiếp tục những âm thanh bận rộn, không còn ai đoái hoài đến cái xác rách nát đã hoàn toàn mất đi dấu hiệu sinh tồn kia nữa. Khưu Minh Tuyền ngơ ngác nhìn chính mình, cuối cùng cũng nhớ lại đầu đuôi sự việc.

Tối nay, vì muốn tiết kiệm chút tiền điện, cậu mới lén lên sân thượng của tòa nhà đang xây dở để hóng gió. Vừa tỉnh giấc, cậu đã vô tình bắt gặp hai người đang cãi vã dữ dội.

Cậu nằm ngủ trong góc tối của đống đồ lặt vặt, chỉ vừa kịp ngơ ngác nhìn chưa đầy mười giây thì một người trong đó đã như phát điên lao vào đối phương. Trong lúc giằng co, người kia rơi thẳng xuống tòa lầu cao vạn trượng!

Là mưu sát hay ngộ sát, cậu còn chưa kịp nhìn rõ thì đã vô thức lao ra định bụng túm lấy người nọ. Kết quả, do quán tính quá lớn, cậu cũng lao thẳng xuống dưới luôn!

Chẳng có những thước phim quá khứ hiện về như người ta vẫn nói, cũng chẳng có khoảnh khắc thời gian ngưng đọng, chỉ có nỗi kinh hoàng đến hồn xiêu phách tán.

Cậu cứ thế mà chết sao? Đúng là cái vận đen đủ đường!

Thùng xe lắc lư dữ dội, Khưu Minh Tuyền đang lơ lửng bỗng nhìn thấy tay trái của mình đang nắm chặt một vật. Đó là một mặt dây chuyền bằng ngọc, tròn trịa cỡ quả trứng chim cút, dáng hơi dẹt và vẫn còn vương hơi ấm.

Đó không phải đồ của cậu. Cuộc đời nghèo khổ của cậu chưa bao giờ có cơ hội chạm vào những thứ xa hoa này. Giây phút trước khi rơi xuống, cậu đã túm lấy cổ áo người đàn ông kia. Sợi dây chuyền bị cậu giật đứt, nằm gọn trong lòng bàn tay, đến giờ dư nhiệt vẫn chưa tan.

"Phải trả lại cho người ta thôi." cậu mơ màng nghĩ.

Rất nhanh, xe cấp cứu đến bệnh viện, các bác sĩ trực đêm bắt đầu tất bật. Đột nhiên, một người đàn ông trẻ tuổi lao đến bên cáng, nắm chặt lấy tay người đàn ông đẹp trai nọ.

"Anh Duệ! Cầu xin anh đừng chết!..." Anh ta gào lên, cả người như phát điên, nước mắt lã chã rơi.

Nhìn từ góc nghiêng, đó là một người có diện mạo thanh tú, nhưng giờ đây khuôn mặt ấy lại trắng bệch, trông chẳng khác gì một oan hồn dã quỷ. À, đúng rồi. Giây phút trước, chính giọng nói này đã tranh cãi gay gắt và đánh thức cậu dậy trên sân thượng!

"Bác sĩ, cầu xin các anh cứu anh ấy!..." Người đó lảo đảo chạy theo, níu lấy tay bác sĩ. Dưới hàng mi mỏng manh là đôi mắt phượng đỏ vằn tơ máu.

Khưu Minh Tuyền ngẩn người nhìn anh ta. Một người đàn ông trông đẹp đẽ thế này, sao lại có thể nhẫn tâm đẩy người khác xuống lầu được chứ?

"Rơi từ trên cao xuống, đa chấn thương cực kỳ nghiêm trọng!" Một bác sĩ chạy đến bên xác Khưu Minh Tuyền để kiểm tra, nhưng rất nhanh sau đó đã lắc đầu. Mạch không, nhịp thở tắt, đồng tử giãn.

"Bác sĩ Lưu, bệnh nhân này vẫn còn chút ý thức!"

Khưu Minh Tuyền thấy đầu óc quay cuồng. Lúc này, cậu mới thẫn thờ nghĩ đến chuyện hậu sự. Ông nội cậu đã mất từ mười mấy năm trước. Bà nội thì mắt cũng gần như mù lòa vì bệnh tiểu đường không được chạy chữa đến nơi đến chốn. Giờ cậu cứ thế ra đi, ai sẽ chăm sóc cho bà đây?

Nỗi đau buồn dâng lên, âm ỉ và nhức nhối như bị axit ăn mòn lồng ngực, khiến cậu chỉ muốn cuộn người lại.

Trên bàn cấp cứu, đôi mắt của người đàn ông đẹp trai kia khẽ mở. Ánh mắt mất tiêu cự của anh ta chậm chạp quay sang bên cạnh, nhìn vào cái xác không còn hơi thở ở giường bệnh kế bên.

Anh ta đang nhìn vào tay cậu!

Không hiểu sao, dù người nọ không hề phát ra tiếng động, nhưng Khưu Minh Tuyền cảm nhận rõ mồn một: Anh ta muốn lấy lại khối ngọc đó!

"Không ổn, tim ngừng đập rồi!"

Một màu đỏ tươi chói mắt đột nhiên phun ra từ cổ họng người đàn ông nọ. Trên máy móc bên cạnh, điện tâm đồ nhảy loạn xạ vài cái rồi biến thành một đường thẳng tắp lạnh lẽo.

Chính vào khoảnh khắc ấy, Khưu Minh Tuyền đang lơ lửng giữa không trung bỗng thấy một hình ảnh rợn tóc gáy. Ánh mắt người đàn ông đẹp trai kia vừa đổi hướng, quỷ dị thay, lại nhìn thẳng vào cậu.

"Ngươi đã lấy đồ của ta, chính là ngươi!"

Đôi mắt vốn đã nhắm lại của anh ta đột ngột mở trừng trừng. Anh ta nhìn chằm chằm Khưu Minh Tuyền, khuôn miệng không hề cử động nhưng một giọng nói quái dị vẫn vang lên: "Ngươi nợ ta một mạng. Ta sẽ bám theo ngươi không rời!"

"Ta trả lại cho ngươi mà! Ta không thèm lấy đồ của ngươi đâu —"

Người đàn ông nọ vẫn nhìn chằm chằm cậu, ánh mắt bỗng trở nên đen kịt như vực thẳm, như muốn nuốt chửng cả linh hồn cậu vào trong...

"Aaaa!"

Khưu Minh Tuyền đầm đìa mồ hôi lạnh, một lần nữa choàng tỉnh giữa đêm khuya của năm 1988. Mọi thứ trong giấc mơ rõ mồn một như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

Cậu cuộn mình trên chiếc giường ván cứng, bịt chặt miệng không cho mình phát ra tiếng hét vì sợ làm thức giấc hai người già bên cạnh. Nhưng bà nội vẫn tỉnh. Người già vốn ngủ không sâu, đứa cháu nằm cạnh gặp ác mộng là bà nhận ra ngay.

"Tuyền à, lại bị bóng đè đấy hả cháu?" Bà khẽ xoay người hỏi.

Mấy ngày nay rồi, đêm nào thằng bé cũng giật mình tỉnh giấc. Thế mà hỏi mơ thấy gì thì nó lại bảo không nhớ. Bà thở dài trong lòng. Thằng bé này từ nhỏ đã lầm lì ít nói, chẳng được lanh lợi như đám trẻ cùng lứa.

Lúc mới nhặt nó về nuôi thì không thấy rõ, nhưng càng lớn, sự khác biệt ấy lại càng hiện lên. Đêm hôm cứ hay kinh sợ thế này, không khéo lại đổ bệnh gì rồi cũng nên. Bà lo lắng đưa tay sờ trán cháu, quả nhiên mồ hôi đầm đìa, ngay cả tóc mai cũng ướt đẫm.

"Bà nội, cháu không sao đâu ạ." Khưu Minh Tuyền nói khẽ, cơ thể gầy gò gồng lên cứng nhắc, đôi tay vẫn còn run run đưa ra vỗ nhẹ lên cánh tay bà để trấn an.

"Ừ. Thế thì tốt, ngủ đi cháu, có bà ở đây rồi." Cảm thấy trán cháu không nóng sốt, bà nội mới yên tâm, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Khưu Minh Tuyền nín thở, cố gắng để nhịp tim dồn dập bình lặng lại. Giữa màn đêm tối mịt, cậu mở mắt nhìn bà cụ bên cạnh. Đây vẫn là hơn hai mươi năm trước. Ông nội vẫn còn sống, đang nằm phía kia ngáy o o. Gương mặt bà nội cũng chưa già yếu và bệnh tật như mấy chục năm sau này.

Lòng Khưu Minh Tuyền chợt thắt lại, nước mắt chỉ trực trào ra.

Hồi lâu sau, cậu mới quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Những năm cuối thập niên 80 không có nhiều ánh đèn điện. Đây là vùng ngoại ô thành phố Đông Thân, một khu lao động nghèo nhỏ bé. Nhìn qua cửa sổ, bóng đêm mang một màu đen thuần khiết, những ngôi sao xa xôi cũng sáng hơn nhiều so với tương lai.

So với ký ức tiền kiếp, nhiều thứ tưởng chừng đã biến mất bỗng hiện lên rõ rệt. Cảm giác này khiến cậu vừa thấy mịt mờ, lại vừa tò mò không dứt.

Mấy ngày trước, từ đỉnh tòa nhà chọc trời của đời sau ngã xuống, linh hồn cậu vậy mà lại quay về cuối những năm 80, trở lại chính cơ thể thời thiếu niên của mình.

Bàn tay cậu run rẩy luồn xuống dưới gối. Ở chỗ đó, cậu chạm phải một vật ấm áp và nhẵn nhụi. Một giọng nói lạnh lùng bỗng vang dội trong đầu, mang theo hơi lạnh lẽo và sự phẫn nộ vô tận:

"Họ Khưu kia, ta cảnh cáo ngươi! Ngươi mà còn dám vứt ta đi một lần nữa, tin hay không ta liền giết chết ngươi!"

Tay Khưu Minh Tuyền vội vàng rời khỏi khối ngọc như bị bỏng. Quả nhiên không phải là mơ!

Hồn ma của người đàn ông đó vậy mà cũng theo cậu đến tận kiếp này!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc