Phải rồi, chuyện hối lộ đâu có nhất thiết là lúc nào cũng phải đem tiền bạc ra đưa cho người ta, cô hoàn toàn có thể dùng chính sức lao động chân tay của mình để đổi lấy sự cảm mến và tình cảm mà.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Thư Hiện liền nhoẻn miệng cười thật tươi, cô nhanh nhẹn bước tới gần hơn rồi chủ động bắt chuyện với người đàn ông gác cổng: "Anh trai ơi, em hỏi tí được không nè?"
***
Thế là, sau một ngày dài làm việc mệt mỏi rã rời, bác sĩ Từ đang đầy hớn hở chuẩn bị đi về nhà để ăn cơm tối thì bất chợt nhìn thấy một cảnh tượng khiến cho bản thân ông suýt chút nữa là lên cơn tăng xông ngay tại chỗ.
Nguyễn Thư Hiện lúc này đang ngồi xổm ở dưới đất, ngay bên cạnh cô là một chậu nước đầy, còn trên tay thì đang cầm chiếc bàn chải và ra sức hì hục kỳ cọ chiếc xe đạp cưng của ông ta.
Nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó, ông ta lập tức lao thẳng tới phía cô nhanh như một cơn gió rồi hét lớn lên: "Khoan! Dừng tay ngay! Cái đó là xích xe, không được chà!"
Nguyễn Thư Hiện vốn dĩ chỉ muốn làm việc tốt, vậy mà cuối cùng lại thành ra làm hỏng hết mọi chuyện. Cô buồn bã tiu nghỉu, cố gắng thu nhỏ thân hình rồi rụt cổ nép sát vào bức tường, dáng vẻ trông vừa đáng thương lại vừa có nét thậm thà thậm thụt như đang làm điều gì mờ ám.
Thực tâm cô hoàn toàn không muốn bị người khác hiểu lầm là bản thân đang bám đuôi hay theo dõi ông bác sĩ kia đâu. Nhưng tình thế bắt buộc, lúc này cô thật sự đang rất cần có được một tờ giấy chứng nhận bản thân bị bệnh tâm thần.
Đầu óc của cô trong thời điểm hiện tại quả thật đang rơi vào trạng thái vô cùng hỗn loạn. Phần linh hồn của con người cô vốn dĩ là một kẻ xuyên không từ thời hiện đại quay trở về đây từ hai ngày trước.
Còn về phần bộ não của cô thì sau khi chính tai nghe thấy một con gà mái dám mở miệng ra nói chuyện rành rọt y như người thật, nó đã hoàn toàn bị chấn động mạnh đến mức chính thức toang luôn rồi.
Mỗi khi nghĩ lại tất cả những chuyện đã xảy ra ở kiếp trước, cô lại cảm thấy bản thân mình ngày xưa thật quá ngu ngốc và khờ dại.
Ngày ấy cô cứ một mực ngu muội tin tưởng vào cái gọi là tình nghĩa máu mủ ruột rà thân thiết, thế nên mới ngoan ngoãn gật đầu đồng ý đi xuống tận vùng nông thôn xa xôi để tham gia xây dựng vùng quê mới thay cho đứa em họ của mình.
Sau này, khi đã phải trải qua biết bao nhiêu gian khổ, vất vả nơi đồng ruộng và may mắn được quay trở về thành phố, cô lại ngậm ngùi chấp nhận chịu thiệt thòi mà tiếp nhận luôn cả gã vị hôn phu mà cô em họ kia đã chê bai rồi vứt bỏ lại.
Mọi chuyện đau lòng cứ thế tiếp diễn liên tục cho đến cái ngày định mệnh nghiệt ngã ấy.
Sau đó, do vết thương ở chân quá nặng nên cô cũng đành phải đăng xuất khỏi cuộc đời luôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)