“Bác sĩ, tôi có bệnh!”
Trong căn phòng khám đơn sơ, lớp sơn tường bong tróc loang lổ. Một bác sĩ đeo kính tròn đang cúi đầu ghi chép bệnh án.
“Cô có những triệu chứng gì? Nói tôi nghe xem.”
Nguyễn Thư Hiện liếc quanh một vòng, chắc chắn trong phòng không còn ai khác, bèn rướn người tới gần bác sĩ, hạ giọng thì thầm: “Tối qua con gà mái nhà tôi nuôi 8 năm nay tự dưng mở miệng nói chuyện! Nó bảo vị hôn phu của em họ tôi lén nhìn mẹ tôi tắm, còn kêu tôi mau mau xuống nông thôn trốn đi cho an toàn!”
Bác sĩ Từ: “?”
Ông ta sững sờ, ngẩn ngơ, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Một lát sau, bác sĩ Từ cố gượng cười kiểu “không hiểu nhưng vẫn tôn trọng”, nhẹ giọng hỏi: “Trừ việc con gà biết nói ra, còn triệu chứng nào khác không?”
“Có!” Nguyễn Thư Hiện gật đầu chắc nịch.
“Mẹ tôi thường chỉ thẳng vào mũi tôi mà mắng, nói tôi với cha giống nhau y đúc, rồi còn bảo nếu bà có con trai thì chắc chắn nó sẽ thừa hưởng hết dòng máu ưu tú của bà. Thế là tôi cho bà một lời khuyên.”
Bác sĩ Từ nheo mắt: “Lời khuyên gì?”
“Thì bảo bà sinh con trai với cha tôi đó, rồi đá cha tôi ra ngoài, sau đó lại sinh thêm một đứa nữa với chính đứa con trai đó để bảo toàn dòng máu ưu tú của bà.”
Nguyễn Thư Hiện cúi đầu, giọng lộ vẻ tủi thân: “Nhưng mà bà vừa nghe xong đã hét lên, chửi tôi bị thần kinh, rồi ép tôi tới đây khám bệnh.”
Bác sĩ Từ: “?”
Ông ta hít một hơi thật sâu: “Được rồi, giờ tôi thử kiểm tra xem khả năng nhận thức của cô có vấn đề không nhé. Tôi hỏi, cô trả lời.”
Bác sĩ Từ bật cười thành tiếng, cười xong mới nghiêm mặt nói: “Đồng chí nhỏ à, người nhà cô chắc đăng ký cho cô đi xuống nông thôn rồi phải không? Cái này không phải bệnh, là giận dỗi thôi. Không cần uống thuốc, về nhà nói chuyện rõ ràng với họ là được. Về đi! Thanh niên phải hưởng ứng lời kêu gọi của tổ chức, nông thôn rộng lớn đang chờ các cô đến góp sức đấy."
Nguyễn Thư Hiện rời khỏi phòng khám mà trong đầu đầy mờ mịt, cô nói toàn là thật mà!
Bắt đầu từ hai hôm trước, người nhà ai cũng mắng cô bị bệnh, vậy mà bác sĩ chuyên nghiệp lại bảo cô không bệnh. Rốt cuộc cô phải nghe ai đây?
Cô cứ thế bước ra hành lang tầng 1, đến khu cấp cứu thì trông thấy một người thím đang quỳ gối khóc sướt mướt, ra sức nhét mấy đồng tiền lẻ vào tay bác sĩ.
Bác sĩ nhất quyết không nhận tiền, chỉ nghiêm túc hứa rằng nhất định sẽ cố hết sức cứu người!
Nguyễn Thư Hiện bỗng như được khai sáng.
Ồ, hóa ra là do cô chưa biết cách hối lộ đúng bài bản!
Nhưng mà cô không có tiền!
Sáng nay cô đã tiêu sạch hết bao nhiêu tiền tiêu vặt tích góp suốt mấy năm qua ở chợ đen rồi. Đến 2 hào cuối cùng cũng dùng để mua phiếu đăng ký khám bệnh, giờ biết lấy gì mà hối lộ bác sĩ đây?
Nguyễn Thư Hiện nhìn khắp nơi, định học lỏm kinh nghiệm từ mấy người bệnh cùng cảnh ngộ xung quanh.
Cô đi dạo loanh quanh đến cửa sau thì bắt gặp một người đàn ông trung niên đang dắt xe đạp, vừa cười vừa chào bác gác cổng.
Ngay giây đó, cô bỗng nhiên thông suốt!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

