Cháo trong miệng Ngũ Nguyệt đều kẹt trong cổ họng luôn rồi.
Giờ là thời đại nào rồi, bố mẹ cô thế nhưng lại cho cô một cái hôn ước từ nhỏ này?
Lần này Trương Xuân Mai không giống trước kia mắng Ngũ Tinh bảo vệ Ngũ Nguyệt nữa,trong thâm tâm bà cũng cảm thấy khoảng cách hai nhà quá lớn,khi Ngũ Nguyệt vẫn còn nhỏ rất thông minh đáng yêu,lúc đó hai nhà vẫn có quan hệ rất tốt,thân phận địa vị cũng không cách nhau quá xa.
Vì thế mới định ra hôn ước này,không ai ngờ được khi Ngũ Nguyệt được 5 tuổi đột nhiên lại trở nên ngốc nghếch.
Bố của Ngũ Nguyệt tâm tư đều đặt trên người của Ngũ Nguyệt, bỏ qua cơ hội thăng chức.
Chu gia thế nhưng một đường thuận lợi,đường quan rộng mở.
Khi Ngũ Nguyệt vẫn còn nhỏ,bọn họ cũng không nghĩ đến cọc hôn sự này,đợi đến khi Ngũ Nguyệt trưởng thành,bọn họ dẫn Ngũ Nguyệt đến Chu gia từ hôn,kết quả vừa lúc đụng trúng Chu Kiến Vĩ ở nhà,Ngũ Nguyệt không biết bị sao,thế nhưng lại nằm ở trên đất ôm chặt lấy chân người ta chết sống cũng không muốn từ hôn.
Hôn sự cũng dời đến tận bây giờ.
" Ngũ Nguyệt, mặc dù em con nói có chút nghiêm trọng, nhưng nó cũng là vì muốn tốt cho con, nhà chúng ta và Chu gia...... "Trương Xuân Lan ngừng một lúc, thở dài một hơi nói: "Đều tại mẹ và ba con không có bản lĩnh......"
Ngũ Nguyệt nghe vậy vội nói:" Mẹ, mẹ đừng nói vậy, trước kia con ngốc nghếch không hiểu chuyện,bây giờ con đã tốt lên rồi, con đối với Chu Kiến Vĩ không có chút tình cảm nào cả, đợi bí quay về chúng ta đến Chu gia hủy cọc hôn sự này đi."
Cô là người đã được hun đúc bởi thời đại mới của thếkỉ 21, vốn dĩ đã không thể chấp nhận được hôn nhân sắp đặt, nay hai bên đều cảm thấy không phù hợp, vậy thì huỷ bỏ càng tốt.
" Bây giờ thì nói dễ nghe, đừng có đến lúc gặp Chu Kiến Vĩ lại là một bộ không phải người ta thì không gả, chuyện chị đến đơn vi tìm Chu Kiến Vĩ cả quân khu đều biết cả rồi, hiện giờ người trong đó đều cười Chu doanh trưởng có một cô vợ ngốc....." Ngũ Tinh ngữ khí không tốt nói. '
" Lúc trước chị không phải ngốc sao?Thế thì tại sao chị có thể đến đơn vị được ? " Ngũ Nguyệt hỏi ra nghi ngờ.
Ngũ Tinh đem ngụm cháo cuối cùng trong bát uống hết mới nói:" Lúc đó em đang ở trong đơn vị em nào biết." Chuyện Ngũ Nguyệt đi đơn vị náo loạn hắn cũng là từ miệng của người khác mới biết.
Người ta không biết cô là chị của cậu, thế nên khi nói ở trước mặt cậu cũng không hề kiêng dè.
Ngũ Nguyệt lại đặt ánh mắt lên Trương Xuân Lan.
Trương Xuân Lan cũng lắc đầu: " Mẹ cũng không biết, lúc đó mẹ đang tìm con khắp nơi trong đại viện, sau đó người ở đơn vị lái xe đưa con về, mẹ mới biết con đi đơn vị tìm Chu kiến Vĩ."
" Với cái dáng vẻ ngày trước, mất tích cũng chẳng có ai nhặt " Ngũ Tinh âm chương quái khí nói.
Ngũ Nguyệt nhân lúc Trương Xuân Lan không để ý, trộm trừng Ngũ Tinh một cái.
Ngày Ngũ Nguyệt đi tìm Chu Kiến Vĩ,Trương Xuân Lan còn tưởng Ngũ Nguyệt mất tích rồi,bị dọa ba hồn bảy vía sắp bay mất, bây giờ nào còn an tâm để Ngũ Nguyệt một mình ra ngoài.
"Con là ngày mai đi chứ đâu phải hôm nay đi, chuyện trước kia của chị con chả lẽ con quên rồi,con bé nào biết bệnh viện ở chỗ nào chứ?"
Dưới sự ép buộc của Trương Xuân Lan, Ngũ Tinh không thể không đáp ứng đưa Ngũ Nguyệt đi bệnh viện.
Nếu không phải Ngũ Nguyệt và cậu lớn lên giống nhau cậu đều hoài nghi mình là nhặt được đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)