Cơm sáng Trương Xuân Lan nấu một nồi cháo nhỏ, hấp mấy cái màn thầu, xào hai đĩa rau, ba người ngồi quanh bàn gỗ vuông ăn cơm.
Ngũ Tinh là ngồi xe suốt đêm trở về gấp, đã đói bụng từ lâu, cơm vừa lên bàn hắn liền cầm lấy một cái màn thầu cắn một miếng to nhai lên.
Ngũ Nguyệt nhìn dáng vẻ Ngũ Tinh ăn ngon,cũng không khỏi ăn nhiều lên theo. Trương Xuân Mai lại chỉ tuỳ tiện uống chút cháo, liền không lại ăn thêm.
Ngũ Tinh ăn một cái màn thầu,trong bụng có đồ ăn cũng không còn cảm thấy rất đói,lực chú ý của cậu không khỏi lại chuyển về trên người Ngũ Nguyệt.
Ngũ Nguyệt tuy rằng tốc độ ăn cơm cũng không chậm, lại không thô tục giống như trước kia,ánh mắt của cô cũng không còn ngốc lăng như trước, ngược lại lại sáng trong thanh triệt, nếu không phải có mẹ và Ngũ Nguyệt ở đây, cậu đều muốn đánh chính mình một cái tát xem có phải đang nằm mơ hay không.
"Không ăn uống đàng hoàng nhìn chằm chằm chị con làm gì?" Trương Xuân Lan lại theo thói quen tính đánh vào đầu Ngũ Tinh , lại bị cậu linh hoạt trốn thoát.
Ngũ Tinh với ánh mắt biết ngay mẹ lại muốn đánh con nhìn Trương Xuân Mai:"Con không phải tò mò chị tại sao đột nhiên lại không ngốc nữa sao?" Ba cậu mang nàng đi khám nhiều bác sĩ như vậy, ăn nhiều thuốc như vậy mà không có tốt lên, như thế nào đột nhiên khỏe rồi.
Ngũ Nguyệt tự nhiên nhìn ra đáy lòng Ngũ Tinh đầy nghi vấn, cùng Trương Xuân Lan lo lắng,chỉ là cô lại không thể trực tiếp nói nguyên nhân cho bọn họ.
Cô duỗi tay nắm lấy tay Trương Xuân Lan: " Mẹ, không bằng chúng ta đến bệnh viện kiểm tra chút đi !Con cũng sợ con đang không việc gì lại đột nhiên biến ngốc như lúc trước."
Chỉ cần bác sĩ chứng minh cô không ngốc, đến lúc đó xem ai còn dám nói cô ngốc nữa không! Cô không thích cái danh hiệu ngốc tử này.
Trương Xuân Lan còn không có nói chuyện, Ngũ Tinh liền giành trước mở miệng:"Con thấy như vậy được,em nói chị tại sao không tốt lên trước mấy ngày? Như vậy cũng không đến mức mặt mũi đều ném đến quân khu đi ".
Ngũ Nguyệt nhíu mày: "Quân khu?" Cô khi bị thoát hồn thời điểm ký ức có điểm hỗn loạn,rất nhiều chuyện căn bản không nhớ nổi.
" Mẹ cứ để Ngũ Tinh nói! Những chuyện trước kia con căn bản không nhớ rõ, hiện tại hai người giấu con, về sau con cũng sẽ nghe được từ miệng của người khác, so với nghe người ta nhàn ngôn toái ngữ nói xấu sau lưng thì thà bây giờ nói với con còn hơn."Cô cảm giác những lời Ngũ Tinh vừa nói bên trong có giấu tin tức lớn.
Trương Xuân Lan nghe Ngũ Nguyệt nói vậy,nghĩ lại thấy cũng đúng, bà thở dài một hơi,thử thăm dò hỏi: " Ngũ Nguyệt, con có còn nhớ Chu Kiến Vĩ không?".
Ngũ Nguyệt lắc đầu: "Không nhớ rõ".
Ngũ Tinh kích động đập mạnh lên bàn : " Không nhớ thì tốt " Lại quay sangTrương Xuân Lan nói:" Mẹ, nhàn lúc Ngũ Nguyệt không nhớ rõ Chu Kiến Vĩ, nau đem cái hôn ước này hủy đi,người ta là người nào, nhà ta không với tới đâu, Lúc trước Ngũ Nguyệt không chịu hủy hôn, các người đều chiều theo, giờ chị không còn nhớ rõ nữa, nhanh đi hủy đi !Cũng đỡ cho ngày nào cũng bị người ta cười chê, bây giờ có chỗ nào còn thịnh hành hôn ước từ nhỏ nữa,Ngũ Nguyệt đợi thành gái lỡ thì người ta cũng không đến cưới đâu, chính là tính cách của mẹ và chị gái hắn ta Ngũ Nguyệt đến đó cũng là đi chịu khổ."
Cái cọc hôn sự này cậu muốn huỷ từ lâu rồi,ai biết được Ngũ Nguyệt trước kia mặc dù ngốc, nhưng không biết dây thần kinh nào bị chập, nhất quyết đòi gả cho Chu Kiến Vĩ
Nhìn cái bộ dạng cả ngày ngu ngơ của cô, bất kể mẹ hắn có mặc cho cô quần áo sạch sẽ đắn đâu,thì vô cũng làm cho nó bẩn hết cả. Thi thoảng còn ngây ngô cười rồi nhìn đồ ăn mà chảy nước miếng, là cậu thì cậu cũng chẳng muốn cưới cô đâu. Càng huống hồ là Chu Kiến Vĩ, người ta là ai? Bố hắn ta là đoàn trưởng, ông nội lại là sư trưởng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)