Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Bố, bố uống trà trước đi .”
“Ờ, được!” Giọng của Ngũ Nguyệt kéo Ngũ Kiến Hoa trở về thực tại, ông vội vàng nhận lấy bát trà cô đưa.
“Bố, sao bố nhận được thư mẹ gửi nhanh như vậy ?” Theo như cô biết thì hiện giờ thư từ vẫn chưa chuyển nhanh đến thế.
“Mẹ con viết thư cho bố à?” Khi ông trở về nhìn thấy Ngũ Nguyệt, trong lòng vẫn còn đang trách Trương Xuân Lan – con gái khỏi bệnh lớn như vậy mà cũng không báo cho ông biết. Giờ nghĩ lại mới thấy mình thật nực cười, mới có mấy ngày, thư làm sao đến nhanh thế được.
“Bố vẫn chưa nhận được thư mẹ gửi à ?” Ngũ Nguyệt lập tức hiểu ra: “Thế thì bố cũng chỉ nghe tin con khỏi bệnh thôi hả?”
Ngũ Kiến Hoa đặt bát trà xuống, gật đầu: “Bố nghe nói con khỏi rồi, lúc đầu còn không dám tin là thật. Đợi hai ngày không thấy nhà gửi thư, bố liền quay về.” Trong hai ngày chờ đợi ấy, ông vô cùng nôn nóng, cuối cùng đành xin nghỉ phép về nhà.
Ngũ Nguyệt trong lòng cảm động, trong những ký ức rối loạn của mình, cô còn lờ mờ nhớ đến cảnh cha dẫn cô đi khắp các bệnh viện mỗi lần về nhà. Lại nhìn bộ quân phục bạc màu do đã giặt nhiều lần trên người Ngũ Kiến Hoa.
Dù chỉ là bữa cơm đạm bạc, nhưng ba người ăn vô cùng vui vẻ.
Ngũ Kiến Hoa uống một chén rượu, đột nhiên nói: “Ngũ Nguyệt, mai con đi với bố đến nhà họ Chu một chuyến.”
Ngũ Nguyệt đang định gắp thức ăn, tay khựng lại, ngạc nhiên nhìn Ngũ Kiến Hoa: “Đến nhà họ Chu ạ?” Bố cô định đến đó để từ hôn sao?
Cô vốn định tìm cơ hội nói với bố chuyện này, không ngờ ông lại là người nhắc trước.
“Chuyện con đến tìm Chu Kiến Vĩ, bố biết lúc đó con còn chưa khỏe nên không trách con. Nhưng dù sao thì việc này là lỗi của nhà mình, ngày mai cùng bố đến nhà họ Chu xin lỗi một tiếng.” Ngũ Kiến Hoa dịu dàng nhìn Ngũ Nguyệt.
Lần này Ngũ Nguyệt thật sự sững sờ – thì ra bố không phải đến để từ hôn, mà là muốn cô đến xin lỗi nhà họ Chu?
“Bố con nói đúng đấy, Ngũ Nguyệt, mai con cứ theo bố đi một chuyến đi!” Trương Xuân Lan nói xong thì quay sang nhìn Ngũ Kiến Hoa: “Kiến Hoa, giờ Ngũ Nguyệt đã không còn nhớ Chu Kiến Vĩ nữa, nhà họ Chu tám phần cũng chẳng coi trọng nhà mình, nếu không thì bao năm nay sao chẳng nhắc gì đến chuyện hôn sự này? Chúng ta bàn rồi, hay là thôi, hủy bỏ hôn ước đi!” Bà chỉ có mỗi đứa con gái này, chẳng mong nó gả vào nhà quyền quý gì, chỉ mong nó sống hạnh phúc là được.
“Bố, mẹ nói đúng đấy ạ, bây giờ con cũng chẳng còn tình cảm gì với Chu Kiến Vĩ nữa, con đồng ý từ hôn.” Ngũ Nguyệt đặt bát xuống bàn, nghiêm túc nói.
Ngũ Kiến Hoa nghe hai mẹ con nói xong thì trầm tư, Ngũ Nguyệt cứ nghĩ rằng ông sẽ đồng ý, nào ngờ lời ông nói ra lại là phản đối.
“Ngũ Nguyệt, bố là quân nhân, quân nhân coi trọng lời hứa. Con ngốc nghếch bao năm, ngay cả khi con đến đơn vị của Kiến Vĩ gây rối, nhà họ Chu cũng không nói gì đến chuyện từ hôn. Giờ con khỏi rồi mà lại đòi từ hôn, chuyện bội ước thế này, bố không làm được.” Là một người lính suốt nửa đời, Ngũ Kiến Hoa có những nguyên tắc không thể lay chuyển .
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)