Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngũ Nguyệt nghe xong vô cùng kinh ngạc, bảo sao ở Lý Quế Hoa không nhìn thấy chút dáng vẻ nào của một người vợ đoàn trưởng.
Thì ra là Chu Kiến Vĩ có một cô cô (chị gái của bố) lấy chồng về làng của Lý Quế Hoa. Khi còn trẻ, cha của Chu Kiến Vĩ là Chu Kỳ Quân thỉnh thoảng đến thăm chị gái. Nhà Lý Quế Hoa thì nghèo đến mức cơm ăn áo mặc còn chẳng đủ. Gặp được Chu Kỳ Quân, bà ta lập tức nảy sinh ý định xấu.
Bà ta canh đúng khúc sông mà Chu Kỳ Quân phải đi qua, rồi khi thấy ông ta đến liền nhảy xuống nước giả vờ chết đuối.
Một màn kịch vụng về, người tỉnh táo đều nhìn ra được là dàn dựng. Thế nhưng Chu Kỳ Quân vừa nghe tiếng kêu cứu thì không nghĩ nhiều, lập tức nhảy xuống cứu người.
Hai người lại tiếp tục nói chuyện thêm một lúc về gia đình họ Chu rồi mới ai về nhà nấy.
Ngũ Nguyệt không ngờ mình vừa về đến khu đại viện đã bị người ta vây xem. Nhìn ánh mắt đầy tò mò của mấy người phụ nữ trong viện, cô cảm thấy cả người không thoải mái, bước chân cũng vô thức nhanh hơn.
Khi đi ngang qua, cô còn loáng thoáng nghe thấy họ nói gì đó như:
“Con bé nhà lão Ngũ thật sự không còn ngốc nữa rồi…”
“Con bé khỏi bệnh rồi thì số tiền bỏ ra trước đây cũng không uổng phí…”
Về đến nhà, Ngũ Nguyệt chỉ đơn giản dọn dẹp bản thân một chút. Chuyện đánh nhau với Lý Quế Hoa, cô không định nói với Trương Xuân Lan.
Thời gian cứ thế trôi qua hai ngày, Ngũ Nguyệt không ngờ Vũ Kiến Hoa lại đột ngột trở về. Cô nghĩ chắc sau khi nhận được thư, ông cũng phải mất mười ngày nửa tháng mới về tới.
“Bố!”
Ngũ Kiến Hoa nhìn Ngũ Nguyệt đang đứng trước mặt, ánh mắt trong sáng, linh động, không còn chút gì vẻ ngây ngô, đờ đẫn như trước nữa. Không cần nhiều lời, ông đã hiểu con gái mình thật sự không còn ngốc nữa rồi.
Viền mắt ông đỏ lên, giọng nói nghẹn ngào:
“Bố đã biết con sẽ khá lên mà…”
Vì chữa bệnh cho con gái, ông đã mượn tiền khắp nơi. Bao nhiêu bạn bè, người thân đều khuyên ông nên từ bỏ, nói rằng bao nhiêu năm con bé không khá lên thì chắc là không khỏi được nữa. Nói ông còn phải lo cho Ngũ Tinh (em trai Ngũ Nguyệt), nó càng lớn thì càng cần tiền để cưới vợ, còn ông thì cứ dốc hết vào Ngũ Nguyệt.
Có lúc vay không được tiền, ông cũng từng dao động. Nhưng chỉ cần nghĩ đến hình ảnh con gái nhỏ năm xưa, ông lại không cam lòng để nó cứ mãi ngốc nghếch như vậy.
Đặc biệt là khi nghĩ đến nguyên nhân khiến con bé trở nên như thế, trong lòng Ngũ Kiến Hoa càng thêm day dứt.
Nhìn thấy ông như vậy, trong mắt Ngũ Nguyệt cũng cay cay, cô nhào vào lòng ông:
“Bố, con không còn ngốc nữa rồi, sau này cũng sẽ không ngốc nữa.”
Ngũ Kiến Hoa từ trong xúc động dần bình tĩnh lại, dùng bàn tay còn hơi run rẩy vỗ nhẹ vào vai cô:
“Bố biết rồi. Vào nhà nói chuyện nào.”
Ngũ Nguyệt dẫn ông vào trong rồi đi rót nước. Trong suốt thời gian đó, ánh mắt ông chưa từng rời khỏi cô.
Trong mơ, ông đã bao nhiêu lần thấy cảnh cô bé Ngũ Nguyệt ngày xưa chạy theo ông gọi “bố ơi”, bao nhiêu lần mơ thấy con gái mình đã khỏi bệnh. Giờ giấc mơ đó đã trở thành hiện thực, mà ông lại cảm thấy như không thật, cứ như thể chỉ một khắc nữa thôi, tất cả lại chỉ là mơ mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






