“ Nhị thiếu phu nhân, cẩn thận bậc thang”
“ Nhị thiếu phu nhân, đường phía trước mới vẩy nước, nếu người không vội có thể vòng qua phía sau hoa viên, nô tỳ có thể dẫn đường cho người”
“ ngươi vất vả rồi”
Trên đường từ Xuân Vinh viện về Thu Thực viện, chỉ cần là hạ nhân nhìn thấy Tân An đều sẽ cung kính hành lễ, còn nhiệt tình tiếp đón, tinh tế nhắc nhở. Khóe miệng Tân An luôn treo nụ cười nhàn nhạt, thoạt nhìn rất dễ ở chung.
Đợi nàng rời đi, Đường Vinh đi ra từ sau núi giả. Ban đâu hắn lo lắng Tân An gặp hắn sẽ lại nói lời không khách khí, để tránh xấu hổ mới tránh đi. Không ngờ lại để hắn nhìn thấy thái độ của hạ nhân trong phủ đối với nàng.
Gã sai vặt bên cạnh Đường Vinh , Thanh Mặc cũng chứng kiến toàn bộ, cảm thán bên tai Đường Vinh “ Nhị thiếu phu nhân thật có bản lĩnh. Mới có mấy ngày mà hạ nhân trong phủ nếu không có việc gì đều muốn xuất hiện trước mặt nhị thiếu phu nhân.”
Đường Vinh khó hiểu “ tại sao”
Vào phủ cùng ngày, Đào Di Nhiên còn chưa bước ra khỏi sân Xuân Hoa viện , Tân An đã lung lạc được hạ nhân trong phủ?
Thanh Mặc nói Tân An rất hào phóng, kể chuyện hạ nhân trong phủ giúp chuyển của hồi môn “ Việc này vốn là bổn phận của hạ nhân nhưng nhị thiếu phu nhân rất khách khí, thưởng cho mỗi người một lượng bạc, nói là mọi người đã vất vả, mời mọi người uống trà.”
“ những người làm việc cho nhị thiếu phu nhân không cần biết lớn hay nhỏ đều có thưởng. Hạ nhân trong Thu Thực viện chính là được hưởng phúc.”
Hắn càng nói càng kích động chỉ hận mình không được hầu hạ ở Thu Thực viện, nói quá cao hứng nên xem nhẹ ánh mắt của Đường Vinh .
“ Hôm khiêng của hồi môn, thiếu phu nhân có thưởng tiền không”
“ không ạ”
Thanh Mặc không dám nói, chính vì việc hôm khiêng của hồi môn mà trong phủ đại thiếu phu nhân có tiếng keo kiệt. Không có biện pháp nha, Thu Thực viện và Xuân Hoa viện chỉ cách nhau một bức tường nhưng khác nhau quá lớn.
Đường Vinh không nói gì, nhấc chân đi về phía trước. Thanh Mặc không dám tiếp tục nói chuyện, cụp mắt đi theo sau.
Tân An về đến Thu Thực viện, vừa vào cửa đã thấy Nam Phong quỳ trong viện, nước mắt đầy mặt “ ngươi chọc giân nhị công tử sao?”
Nam Phong quật cường không hé răng, Xuân Dươn bất mãn “ Ngươi câm sao, không nghe thấy nhị thiếu phu nhân hỏi hả”
Nam Phong vẫn không hé răng, nhưng Đường Mạch đứng dưới hiên sắc mặt đen lại “ không cần hỏi nàng ta, ta sẽ bảo mẫu thân đuổi nàng ta đi”
“ Nhị công tử, cầu xin người đừng đuổi nô tì đi”
Nam Phong bò về phía trước “ Nhị công tử, nô tỳ không dám nữa, cầu xin công tử đừng đuổi nô tỳ đi”
Có hạ nhân xuất hiện ở của Thu Thực viện xem náo nhiệt, Xuân Dương đang định tiến lên quát lớn, Tân An đã mở miệng trước nàng “ Mang Nam Phong đi rửa mặt đi”
Lại nói nhỏ mấy câu với Xuân Dương. Nam Phong còn muốn xin tha, Tân An đã bước đến đè thấp thanh âm nói “ Ngươi nếu còn ồn ào để Xuân Hoa viện chê cười, ta sẽ trói ngươi lại bán cho Câu Lan viện.”
Nam Phong bị dọa nhanh chóng ngậm miệng. Xuân Dương kéo cánh tay nàng ta đưa xuống.
Trở về phòng, Đường Mạch vừa bước vào đã bực bội “ nha đầu kia không phải người thành thật. Sáng nay chưa được ta cho phép đã vào phòng chúng ta, sờ ta với ý đồ gây rối, đây cũng không phải lần dầu tiên. Thu Thực viện không dung được nàng ta.”
“ có dung được hay không chưa nói, sao chàng lại để nàng ta quỳ trong viện?”
Tân An ngồi xuống bàn rót cho mình một ly trà “ đây là muốn viện cách vách sang xem náo nhiệt sao?”
Đường Mạch tức giận ngồi xuống, cầm chén trà Tân An vừa rót uống, say rượu vốn bị đau đầu. Sáng hắn vừa mở mắt đã thấy Nam Phong đang sờ mặt mình, dọa hắn sợ chết khiếp, bực bội không thể áp xuống được.
Xem xét hôm qua hắn cho mình đủ mặt mũi. Tân An sai Xuân Lục đưa cho hắn một phần bữa sáng thanh đạm. Chờ hắn ăn xong, tâm tình cũng phục hồi rất nhiều. Lúc này Tân An mới nói “ ta cũng không biết Nam Phong vào đây lúc nào. Nhưng nghĩ đến mục đích nàng ta hầu hạ chàng là bao gồm cả hầu hạ lên giường. Nói không chừng là mẫu thân đáp ứng, nàng ta sớm đem bản thân trở thành người của chàng.”
“ chàng đuổi nàng ta đi, nàng ta cũng không có đường sống”
Đường Mạch trợn trắng mắt “ ta cũng không động vào nàng ta, sao nàng ta lại ăn vạ ta?”
“ Nàng làm chủ đi, tùy tiện đưa nàng ta đi đâu thì đi, chỉ cần không hầu hạ trong viện là được.”
Hắn là chủ tử, còn đi để ý đến sống chết của nha đầu muốn bò lên giường hắn?
Phòng bên cạnh, Xuân Dương khống chế Nam Phong, để nàng ta nghe rõ ràng những gì Đường Mạch nói. Nước mắt Nam Phong rơi như mưa, nàng ta chưa từng ngờ rằng Đường Mạch lại chán ghét nàng ta như thế, nàng ta cảm thấy mình không có chút tương lai nào.
Xuân Dương kéo nàng ta rời đi. Nghe được tiếng đóng cửa, Tân An cười cười “ xem biểu hiện hai ngày nay của chàng không tệ, chuyện của Nam Phong ta sẽ xử lý”
Đường Mạch cười xùy, hắn biết ngay nữ nhân này sẽ nhìn tình hình mà làm việc.
Tân An lấy một khối điểm tâm, kể chuyện của Xuân Hoa viện hôm qua. Đường Mạch nghe xong vỗ đùi “ Nàng thật hồ đồ a”
“ sao không thừa dịp này làm cho Đường Vinh đẹp mặt. Cũng đem chuyện này truyền ra ngoài, để mọi người biết hắn là loại người gì”
“ Đừng nói là nàng tơ tình chưa dứt nhá”
Cơ hội tốt như thế lại để chạy mất.
Khóe miệng Tân An hơi kéo xuống “ Với cái đầu óc này của chàng, kiếp trước kể cả không có ta thì chàng cũng không sống lâu được. Chết một cách hồ đồ coi như là huynh có phúc. Sống lâu hơn chút thì chắc chắn thân bại danh liệt.”
Tâm tình vừa bình phục của Đường Mạch lại tức giận. Hai ngày nay quá hài lòng, hôm qua lại được Từ thị lang thổi phồng một phen. Đường Mạch đang tự cho là kiếp này mình có thể đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Lời Tân An vừa nói làm hắn không cao hứng. Đây chính là nâng cao đối thủ, hạ uy phong của quân mình.
“ không phục?” Tân An biết hắn là người dễ xúc động. Bề ngoài có vẻ không đàng hoàng nhưng thật ra là người đơn thuần, không có tâm nhãn “ chàng nghĩ một nha hoàn thông phòng có thai có thể quật ngã được một thế tử hầu phủ sao. chàng nghĩ cái chuyện hồng tụ thêm hương này có thể tổn hại thanh danh của hắn?”
Đường Mạch không phải người ngu dốt. Tân An chỉ cần hơi nhắc nhắc hắn liền hiểu, nhưng vẫn yếu ớt phản bác “ ta bị hắn đè ép lâu ngày nên có chút sốt ruột.”
“ không chịu được cũng phải cố chịu”
Tân An nói “ ta nói cho chàng biết, cùng lắm hắn sẽ chỉ bị mọi người nói ‘ thì ra ngươi cũng giống như chúng ta’ sẽ chỉ làm trong mắt mọi người hắn càng thêm chân thật. Giờ hắn sẽ không có việc gì, nhưng trong lòng phụ thân huynh sẽ tính cho hắn một vết nhơ, sau này hắn làm sai chuyện gì đó, thì việc đó sẽ thành đại sự, hậu quả sẽ lớn hơn.”
“ chàng muốn tranh tước vị, nhưng quan trọng là cái tước vị đó đáng để tranh không. nếu hầu phủ có tiếng xấu ngàn dặm, người người đều tránh xa, thì chàng tranh làm cái gì?”
Ánh mắt nàng dừng trên người Đường Mạch “ chàng phải nhớ kĩ, bên ngoài chàng phải là đệ đệ khiêm tốn, giả bộ huynh hữu đệ cung với hắn. Phải thay đổi triệt để thanh danh bên ngoài, mang thanh danh tốt về cho mình, những chuyện khác sẽ đóng cửa mưu tính.”
Đường Mạch nghiêm túc lắng nghe, nghe đến đoạn ‘ thay đổi triệt để thì vô lực thở dài “ không thể nói ‘ thay đổi triệt để”
“ ngươi chọn một cái đi”
Ngực Đường Mạch cảm thấy bức bối. Hận không thể lập tức sang Xuân Hoa viện thọc cho Đường Vinh một dao, tất cả là tại hắn!!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
