Biết được Tân An đã sai người đi tìm Ngô quản sự, Vương thị lại càng cảm thấy đổi được tức phụ này là mình trúng lớn rồi , chặn người của Xuân Hoa viện lại, bà sai người đi đến Xuân Vinh viện. Tuy lão thái thái đã không quản mọi chuyện từ lâu, nhưng liên quan đến con nối dõi của Hầu phủ thì dù không muốn cũng phải kinh động bà.
"Ý của con là mau chóng đem Tuyết Ngọc đưa đến thôn trang ở ngoại ô kinh thành, qua mấy tháng những đồn đãi về hầu phủ cũng sẽ lắng xuống, nếu là có thể được tổ tông phù hộ đại tức phụ có thể mau chóng có thai, hài tử trong bụng Tuyết Ngọc sẽ không còn chói mắt như vậy.”
"Nếu là chậm chạp chưa có thai thì cũng không chậm trễ lão phu nhân có tằng tôn."
Chuyện gì cũng không quan trọng bằng con nối dõi. lão thái thái thoáng cân nhắc rồi đáp ứng, chỉ lo lắng người Đào gia sẽ không thuận theo mà buông tha.
Điểm này Vương thị lại không lo lắng nửa phần, " đối với chuyện này không cam lòng hẳn là Tân gia."
đêm tân hôn đó dù Đào Di Nhiên chỉ hét lên một tiếng thì chuyện cũng sẽ không thành ra như thế này. Đường Mạch không có nha đầu thông phòng,nói cho cùng là do nàng ta tự mình chọn, cho dù không cam lòng thì cũng chỉ có thể chịu đựng.
Lão thái thái gật đầu, "Được rồi, con xem rồi xử lý a."
Lúc này phụ tử Đường Cương và Đường Vinh một thân mùi rượu được hạ nhân trong phủ gọi trở về cũng về đến nơi. biết được chuyện phát sinh trong phủ lông mày Đường Vinh nhíu chặt. cuối cùng hướng Vương thị chắp tay thở dài, "đã làm mẫu thân Vất vả hao tâm tổn trí an bài."
Từ trước đến giờ trước mặt hắn Vương thị luôn bày ra vẻ hiền mẫu, giờ phút này có chút bất mãn, "Ta hỏi hạ nhân trong Xuân Hoa viện biết được chuyện Tuyết Ngọc có thai con đã sớm biết , không chỉ lừa gạt mọi người thậm chí ngay cả chúng ta cũng giấu. tuy nói vào lúc này đúng là không nên lộ ra việc này, con cũng không có làm gì sai.nhưng người trong viện của con lại đúng là nhàn hạ, lại để cho Tuyết Ngọc ồn ào cho mọi người trong phủ đều biết."
"Bên ngoài vốn đã xôn xao vì chuyện đổi tân nương, nếu lại thêm việc này phụ thân con chắc chắn sẽ bị Ngự Sử tham tấu một bản, chỉ trích hắn quản gia không nghiêm."
Đường Cương cũng nghĩ đến việc này, Đường Vinh lần nữa hết đường chối cãi chỉ có thể nhận sai lầm, trong lòng có chút oán hận Đào Di Nhiên . Theo hắn, Đào Di Nhiên nên gánh nhận trách nhiệm này, không để cho mẫu thân cầm đề tài này để mắng hắn.
Việc đã đến nước này, cục diện rối rắm chỉ có thể doVương thị đi xử lý, sắc mặt Vương thị tốt hơn một chút, mượn cơ hội khen Tân An , " Thiếp vốn nghĩ trong lòng nhị tức phụ có oán khí sẽ chỉ ở một bên chế giễu, không ngờ nàng sẽ lấy đại cục làm trọng, đi trước thiếp một bước tìm Ngô quản gia ra lệnh cưỡng chế người trong phủ ngậm chặt miệng, rồi sau đó cũng không nhiều lời, thật sự khó được."
Vốn Lão thái Thái đã rất vừa lòng Tân An , nghe thấy điều đó thì càng hài lòng, "Là đứa trẻ hiểu chuyện , đúng là phúc khí của Nhị tiểu tử."
"Được rồi, các ngươi đều đi nghỉ ngơi đi."
Mấy người cáo lui. Ra khỏi Xuân Vinh đường , Đường Cương liền nghiêm khắc dạy dỗ Đường Vinh . Trước kia ở trước mặt Vương thị, Đường Cương sẽ không trách mắng Đường Vinh nửa lời. Nhưng gần đây biểu hiện của Đường Vinh không tốt lắm, là phụ thân ông ta phải kịp thời gõ tỉnh hắn.
Tuyết Ngọc không dám bước lên nữa, chỉ có thể lặng lẽ rơi lệ, nói là do mình sợ không giữ được hài tử nên hành động có chút mất kiểm soát.
Giải thích như vậy càng làm Đường Vinh không thích, "Ngươi đã cảm thấy ở đây nguy hiểm, thì sáng sớm ngày mai đi đến thôn trang, không được ta cho phép không được trở về."
Nói xong liền quay người muốn đi, Tuyết Ngọc gọi hắn, hắn chỉ thoáng dừng lại nói , "Còn nói nữa ngươi cũng có thể không cần đi thôn trang, hài tử trong bụng ngươi cũng không cần phải giữ lại ."
Có thứ nhi nữ trước sẽ chỉ làm bẩn thanh danh của hắn, hắn sẽ yêu thích nổi sao?
Tuyết Ngọc như rớt vào hầm băng, cảm thấy Đường Vinh lúc này thập phần lạ lẫm, làm cho người ta e ngại,nàng ta không dám nói nữa cái gì.
Đào Di Nhiên vẫn còn rơi lệ, thấy Đường Vinh thì quay mặt đi , tất nhiên là Đường Vinh tiến lên an ủi một phen. Đào Di Nhiên dễ dụ nhưng Lưu cô cô thì không, "Hôm nay Tuyết Ngọc giống như người điên, ồn ào nói Thiếu phu nhân ghen ghét nàng ta, dù sao cũng là hạnh chua tới chậm chút ít. Thiếu phu nhân cố kỵ trong bụng của nàng có cốt nhục của thế tử nên mới nhịn xuống, thế tử hẳn là nên thương cảm Thiếu phu nhân nhiều hơn."
Nghe xong , lúc đầu Đường Vinh còn có ít bất mãn với Đào Di Nhiên giờ lại càng thêm thương tiếc. Quay đầu liền đem chuyện đưa người về thôn trang cho Thái cô cô phụ trách, đồng thời cũng trách cứ Thái cô cô không quản lý được hạ nhân. Thái cô cô ngoài mặt thì nhận lỗi nhưng trong lòng lại rất bất mãn.
nửa đêm Đường Mạch mới trở về, Tân An phát hiện hắn uống rượu xong thì nói rất nhiều. Vừa vào cửa đã hỏi nàng có hài lòng với an bài của hắn hôm nay không, hỏi có phải hắn đã cho nàng rất nhiều mặt mũi, sau đó thì thầm một đống lớn . Tân An thật sự chịu không được con quỷ say rượu lảm nhảm này, nên để cho gã sai vặt của hắn khiêng người về phòng bên cạnh mới được yên tĩnh.
sáng sớm hôm sau Xuân Dương kích động chạy vào phòng kể Tuyết Ngọc đã xuất phát đi thôn trang, " náo loạn một hồi, còn tưởng bị ủy khuất gì."
" Đại Thiếu phu nhân lại bị bệnh."
Xuân Dương vội vàng giúp Tân An thay y phục đi thỉnh an, trong miệng còn lải nhải : "bệnh ít nhất phải mấy ngày , lại không cần đi thỉnh an."
Nàng ta cảm thấy Đại Thiếu phu nhân là dùng mánh lới không muốn đi thỉnh an.
Tân An một chút cũng không cảm thấy ngoài ý muốn. trong mắt Đào Di Nhiên , lão thái thái là nhà giàu mới nổi , đến bùn trên ống quần cũng chưa rửa sạch sẽ, bà mẫu còn là kế thất, không phải bà mẫu đường đường chính chính của nàng ta, tự nhiên nàng ta cũng không muốn đi hầu hạ.
"Không đi càng tốt."
Nàng là cô nương của gia đình thương nhân đương nhiên là phải tích cực luồn cúi, không có Đào Di Nhiên chướng mắt , nàng càng có đất phát huy.
"Đi thôi."
Thu thập xong liền đi ra cửa, lúc này Đường Mạch còn ngủ thiên hôn địa ám. Vương thị thấy nàng thì cười, "Nhị tiểu tử vẫn còn ngủ?"
"Tối hôm qua chàng về muộn, nói chuyện còn không thẳng đầu lưỡi, nghĩ đến cũng không dễ dàng, con không có gọi hắn."
Thấy nàng nguyện ý săn sóc lại lý giải nhi tử của mình không dễ dàng, trong mắt Vương thị tràn đầy thoả mãn, "Vậy hãy để cho hắn ngủ nhiều một lát, con cũng đừng trách hắn, hắn tốt , con đi theo cũng tốt, tình cảnh trong phủ của hắn con cũng nhìn thấy đó, phụ thân hắn là người bất công , hắn lại không cam lòng cả đời bình thường như vậy. Trước giờ hắn muốn cái gì đều tự mình đi tranh giành, ta làm mẫu thân cũng không thể thiên vị hắn quá mức, sau này còn phải vất vả con quan tâm giúp đỡ hắn một hai."
"Con đã biết ."
hai người chưa nói lời rõ ràng, nhưng cùng chung một ý , điểm này vô luận là Vương thị hay là Tân An Đô rất kinh hỉ.
Hai người vui vẻ đi thỉnh an lão thái thái, biết được Đào Di Nhiên không thoải mái không thể tới thỉnh an. lão thái thái cũng không nói gì. Theo bà đến mà không thể để cho bà vui vẻ vậy thì đừng đến. Tránh lúc ăn sáng lại âm thầm ghét bỏ bà vì bà ăn nhiều
" Cho người đưa chút dược liệu bồi bổ thân thể cho đại tôn tức. truyền lời cho nàng điều dưỡng thật tốt, không cần vội vàng đến thỉnh an, thân thể quan trọng hơn."
Vương thị gật đầu đáp ứng, Tân An bước đến khen đến mức mặt mày lão thái thái nở hoa, sáng sớm Xuân Vinh viện đã tràn ngập tiếng cười.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







