Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trùng sinh gả cho tiểu thúc Chương 21: Thái Độ Khinh Thường Của Đào Di Nhiên

Cài Đặt

Chương 21: Thái Độ Khinh Thường Của Đào Di Nhiên

Mới sáng sớm Tân An đã đến viện của Vương thị để thỉnh an. Đường Cương phải vào triều nên Vương thị phải dậy rất sớm, khi Tân An đến thì nàng vừa mới ngủ dậy lần hai.

“Không phải nói hôm nay miễn lễ rồi sao, sao con vẫn đến?”

Tân An mỉm cười đáp: “Từ nhỏ con đã được nuôi dạy giản đơn, thân thể cứng cáp hơn đại tẩu một chút, hôm nay dậy sớm nên muốn đến trò chuyện với mẫu thân.”

Nàng nói Đường Mạch đã ra ngoài rồi, lại nói hôm nay muốn sắp xếp người đi khiêng của hồi môn.

Người của Vương thị đang trông coi số của hồi môn đó.

“Của hồi môn của nữ tử là thứ liên quan đến cả đời người, ta đã cẩn thận phái người trông coi, nhưng con cũng đừng quá yên tâm , phải kiểm đếm kỹ lưỡng.”

Tân An gật đầu, Vương thị cười, trao cho nàng một đôi vòng ngọc: “Con là tức phụ ruột thịt của ta, đồ của ta sau này đương nhiên sẽ đều cho con. Đôi vòng này là của hồi môn năm đó của ta, do mẫu thân ta tặng, không phải vật quý giá gì, con cứ giữ lấy.”

Nhà họ Vương vốn không phải gia tộc lớn, năm đó do là tái hôn hơn nữa hầu phủ lúc ấy lại đang trên đầu sóng ngọn gió, nên lão thái thái mới quyết định cưới cho Đường Cương một kế thê nhà quan ngũ phẩm. Tiếc thay, dù Vương thị đã đứng vững trong hầu phủ, nhưng nhà họ Vương lại suy tàn nhanh chóng do phụ thân nàng bệnh nặng qua đời, hiện chỉ còn vài đứa cháu đang học hành là còn chút hy vọng.

Tân An thấy đôi vòng kia cũng không phải là vật có giá trị lớn, cười rồi nhận lấy: “Đồ mẫu thân cho con không thể đánh giá bằng giá trị hay màu sắc được, dù chỉ là một mẩu gỗ thôi cũng là báu vật quý giá.”

Lời này vừa nói ra khiến Vương thị ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó, nàng giãn mày cười: “Trước khi định tặng con đôi vòng này, ta có chút do dự, đồ tốt hơn đôi vòng này không phải không có, nhưng đối với ta, đôi vòng này có ý nghĩa rất đặc biệt, đại diện cho tấm lòng của ta. Con hiểu được như vậy là tốt.”

“Đến đây, mẫu thân còn có thứ này muốn tặng con.”

Một hộp trang sức làm từ hoa trường sinh hiện lên trước mắt, sinh động như thật, Vương thị lấy một chiếc trâm cài vào tóc Tân An : “Đây là món quà mà Hoàng hậu ban cho vào dịp tết năm ngoái, làm từ thông thảo, chất liệu nhẹ nhàng, màu sắc tinh tế, có thể sánh ngang với hoa thật. Trên nhụy hoa còn khảm những viên ngọc trai nhỏ bằng hạt gạo, làm tăng thêm vẻ sinh động, rất hợp với tuổi của con.”

Sau khi cài trâm lên, nàng hài lòng gật đầu: “Mau soi gương, quả thật rất đẹp.”

Tân An soi gương, tay vuốt ve hoa trên đầu, ánh mắt tràn ngập niềm vui. Khi cài cây trâm hoa này, nàng trông trẻ ra vài phần, quay đầu lại mỉm cười nói: “Đa tạ mẫu thân.”

Kiếp trước, vừa bước vào cửa hầu phủ, nàng đã coi nàng bà bà này là đối thủ, hai người không ít lần âm thầm đấu đá nhau. Nay trở thành bà bà nàng dâu thân thiết, hòa hợp hơn trước nhiều, quả là điều mới lạ.

Vương thị cười vui vẻ rồi dẫn nàng đi thỉnh an lão thái thái, trên đường còn kể cho nàng nghe nhiều sở thích của lão thái thái. Tân An cũng nói với nàng việc Đường Mạch sẽ đến phủ Đường Dũng một chuyến.

“Thêu hoa trên gấm thì dễ, giúp người hoạn nạn mới khó. Chỉ là việc giúp đỡ nhỏ thôi, nếu không được nữa thì cũng có thể hỗ trợ ít tiền tài, lưu lại chút tình nghĩa cũng tốt.”

Cả hai đều dừng bước, giọng nói cũng không lớn. Vương thị suy nghĩ một chút rồi dặn dò việc này đừng để lão thái thái biết: “Ngay cả phụ thân con cũng không cần nói, cứ để nhị tiểu tử xử lý. Nó lúc rảnh rỗi cũng thường cùng bạn bè đàn đúm, chắc chắn sẽ tìm được cách nào đó.”

“Nhà nhị thúc của con quả thực cũng khá tốt, cũng không dựa vào thế lực của hầu phủ, con cái trong nhà đều chuyên tâm khổ học, muốn thi đỗ làm quan. Phụ thân con…”

Nghĩ rằng không nên nói xấu Đường Cương trước mặt tức phụ mới nên dừng lại.

“Có thể giúp thì giúp một tay, ta thấy con là người có tính toán, nhị tiểu tử lấy được con đúng là phúc của nó.”

Tân An gật đầu, rồi nói: “Giữa người thân với nhau, giúp đỡ nhau cũng không có gì là không tốt. Hoa không thể thắm mãi, ai có thể đảm bảo sẽ không có ngày phải cầu xin người khác?”

Vương thị nghe vậy rất hài lòng, lại nghĩ đến nhà mẫu thân đẻ những năm qua ngày càng sa sút, nếu hầu phủ có thể giúp đỡ thì cũng không đến nỗi khó khăn như vậy. Trong lòng nàng đối với Đường Cương có phần oán trách, nay nghe Tân An nói thế lại dấy lên hy vọng.

“Nhị tiểu tử làm việc có phần bốc đồng, thiếu sự chín chắn, con nên nhắc nhở nó nhiều hơn. Điều gì nên nói cứ nói, con yên tâm, ta không phải là người thiên vị nhi tử, chỉ cần là điều tốt cho nó, để nó chịu chút cực khổ cũng không sao.”

Bà bà tức phụ hai người nhìn nhau cười, Tân An tiến gần lại một chút, nhỏ giọng nói về việc Tuyết Ngọc ở Xuân Hoa viện đã có thai. Vương thị ngẩng đầu lên, rồi mỉm cười vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng, tỏ ý rằng mình đã hiểu.

Khi thấy Tân An đến, lão thái thái rất vui, không để nàng hầu hạ mà ngược lại còn cho nàng ngồi xuống cùng ăn sáng. Bữa sáng của lão thái thái là đồ tốt nhất trong phủ, từ sủi cảo pha lê, đến các loại điểm tâm như bánh hoa đào đều được làm rất tinh tế, nhìn vào là thấy thả lòng. Tân An cũng không khách sáo, món nào cũng thử và khen ngon, sau đó còn tha thiết mời lão thái thái nếm thử. Lão thái thái thấy vậy cũng ăn thêm vài miếng, trong lòng rất hài lòng.

Biết hôm nay phải khiêng của hồi môn, lão thái thái không giữ nàng lại lâu. Khi nàng trở về Thu Thực viện, đợt của hồi môn đầu tiên đã được khiêng tới nơi.

Thu Thực viện có chín người, bao gồm cả những hạ nhân cũ ở đây và hạ nhân bồi giá theo Tân An vào phủ. Ngô tổng quản của hầu phủ lại phái thêm mười hai nô tài đến giúp đỡ. Những hòm sính lễ được lần lượt khiêng vào, khiến Thu Thực viện náo nhiệt hẳn lên.

Vương cô cô bận rộn không ngơi chân, Tân An thì đứng dưới mái hiên, quan sát từng thứ một, những gì cần bày ra hay đưa vào kho đều phải do nàng quyết định.

“Hai hòm vải này không cần đưa vào kho, lát nữa chọn vài mảnh đẹp để may vài bộ y phục. Những tấm có màu sắc đậm hơn hãy tách riêng ra, còn tấm vải màu tím sang trọng kia, lát nữa ta sẽ tặng cho tổ mẫu.”

“Trang sức thì bày hết lên bàn trang điểm, những thứ có kích thước lớn thì đưa vào kho.”

Nhìn thấy những hòm sính lễ xếp đầy trong sân, lòng Tân An vô cùng an tâm. Thấy mọi người làm việc nhanh nhẹn, cẩn thận trong việc vận chuyển và sắp xếp sính lễ, nàng rất hài lòng.

“Mọi người làm việc rất tốt, lát nữa mỗi người đến chỗ Vương cô cô lĩnh thưởng một lượng bạc.”

Tất cả hạ nhân trong viện và cả những nô tài ở tiền viện đều rối rít tạ ơn, đặc biệt là những nô tài từ viện khác điều tới. Họ vốn đã nghe nói rằng người ở Thu Thực viện được thưởng một năm tiền công, mắt ai nấy đều đỏ lên vì ngưỡng mộ. Không ngờ rằng chỉ giúp một chút mà đã được thưởng một lượng bạc, đó quả là một khoản tiền lớn. Lại ngẩng đầu lên nhìn nhị thiếu phu nhân, ai nấy đều thấy nàng như tỏa ra ánh hào quang rực rỡ.

Về điểm này, Thái cô cô cũng tán đồng, liền nói với Lưu cô cô: “Có cơ hội được làm việc cho thế tử, bọn họ phải biết ơn mới phải.”

“Thế tử phu nhân là quý nữ danh môn, đương nhiên khắc có người lo liệu mọi việc, vị bên viện kia là con buôn, sao so được với thế tử phu nhân?”

Thái cô cô là người thông minh, thấy Đường Vinh hiện đang say mê Đào Di Nhiên , bà ta liền tránh đối đầu với nàng ta trong lúc này, hơn nữa còn ra sức lấy lòng. Cũng vì thế mà bà ta đã giúp Đào Di Nhiên áp chế hai nha hoàn Tuyết Ngọc và Oánh Nguyệt, nên giờ được Đào Di Nhiên coi trọng. Điều này khiến Lưu cô cô tức giận đến nghiến răng.

Đào Di Nhiên cảm thấy lời của Thái cô cô nghe xuôi tai, nhưng miệng thì giả vờ dặn dò: “Dù nhị đệ muội xuất thân thế nào thì bây giờ cũng đã vào hầu phủ trở thành người một nhà rồi, Thái cô cô sau này đừng nói những lời như vậy nữa, kẻo đệ muội nghe được lại buồn lòng.”

Thái cô cô cười nói: “Thiếu phu nhân có lòng nhân hậu, người khác đúng là không thể sánh bằng.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc