Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đường Vinh đi cùng Đào Di Nhiên trở về nhà ngoại, là một nữ tế mới, chẳng những hắn không nhận được quà tặng từ nhạc phụ, mà còn bị trách mắng không ngừng, nhắc lại chuyện hôm qua mãi.
Đào phu nhân thì không ngừng than vãn về việc Đào Di Nhiên đã phải chịu uất ức ra sao, yêu cầu hắn về sau phải thế này thế kia.
Trong lòng vốn đã không mấy vui vẻ, chưa vào đến cửa, Đường Vinh đã thấy Đường Mạch vẻ mặt rạng rỡ, khiến lòng dạ càng thêm bực bội. Đường Vinh gắng sức bình tâm mới nặn ra được nụ cười: “Tân bá phụ coi trọng nhị đệ, nhị đệ thật có phúc."
Chưa kịp để Đường Mạch khoe khoang, hắn đã kéo tay Đào Di Nhiên vào trong. Vương thị nhiệt tình đến hỏi thăm hai người, rồi lại thấy Đường Mạch nhận được nhiều quà từ nhạc phụ, lại càng thêm vui vẻ, liền cao giọng dặn dò: "Mau gọi thêm người đến, đưa những thứ này về Thu Thực viện."
"Bây giờ hai con hãy về nghỉ ngơi một lát, còn khoảng nửa canh giờ nữa là đến bữa tối rồi."
Hai người trở về Thu Thực viện, Vương cô cô không nghỉ ngơi, vẫn bận rộn sai người thu dọn nhà kho trong viện. Hầu phủ lo rằng trong ngày cưới sẽ có sơ sót, nên đã sắp xếp cho của hồi môn của Tân An và Đào Di Nhiên để tại một viện khác, sai người canh giữ, ngày mai sẽ chuyển hết về.
Đường Mạch vui vẻ ngồi đếm bạc nhạc phụ cho, càng đếm càng thấy thích thú, cuối cùng chia ra một nửa đưa cho Tân An : “Này, phần của nàng đây."
Tân An nằm trên sập mỹ nhân: “Mau đi mua viên dưỡng khí về, mua cho ta một phần nữa, để ta bồi bổ khí huyết."
"Chẳng lẽ nàng cũng cần thứ đó?"
"Sao lại không cần?"
Tân An chỉ có thân thể trẻ trung, nhưng tâm trí thì đã già nua, sao mà không cần bồi bổ chứ?
Đường Mạch ôm phần bạc còn lại vào lòng, thật ra lòng hắn cũng chẳng thoải mái lắm, luôn cảm thấy bứt rứt: “Sau khi tiễn nhạc phụ, nhạc mẫu về rồi, chúng ta ra điền trang ngoài thành ở vài ngày được chứ?"
"Được thôi."
Tân An chẳng nghĩ ngợi gì liền đồng ý: “Ta đã muốn ra ngoài dạo chơi lâu rồi, đi hít thở không khí, ở lại thêm vài ngày rồi hãy về."
Đường Mạch nhích lại gần: “Hay là ta mời tổ mẫu đi cùng?"
Hắn vẫn còn nghĩ đến đống bảo vật của lão thái thái.
Tân An ngẩng đầu: “Dĩ nhiên là nên mời rồi."
hiện tại tâm trạng của nàng không tốt, luôn cảm giác một mình sẽ xảy ra chuyện, được làm tiểu cô nương bên cạnh lão thái thái cũng tốt, biết đâu bà có thể chữa lành cho nàng, để nàng trở nên trẻ ra.
Ngoảnh đầu lại thấy Đường Mạch đang nháy mắt với mình, Tân An hơi lùi về sau: “Mắt ngươi bị tật à?”
Đường Mạch cười hí hửng: “Nàng sống lâu hơn ta nhiều năm, có còn nhớ đề thi khoa cử là gì không?"
Tân An cười nhạt: “Ngươi nghĩ ta quan tâm đến việc đó sao?"
"Nhưng nếu ngươi muốn nghe những chuyện hậu viện của các nhà khác, ta có thể kể vài chuyện cho ngươi nghe."
Đường Mạch giận dỗi: “Nàng nói xem, ngoài tên vô tình bạc nghĩa kia ra, mắt nàng còn thấy ai khác nữa không, hắn ta tốt đến thế sao?"
Tân An liền đá hắn một cái: “Im ngay, nhìn thấy ngươi là ta đã thấy phiền rồi."
"Ôi, trước đây nàng nói gì ấy nhỉ?"
Đường Mạch sờ cằm: “Nói ta đẹp hơn hắn ba phần, giờ nhìn đã thấy phiền rồi, tốc độ có mới nới cũ của nàng nhanh thật đấy.”
Tân An lườm hắn một cái, vừa định nói thì thấy Xuân Dương bưng một bát canh bước vào, liền cụp mắt cầm khăn tay che mặt, cố ý nói giọng uất ức: “Nếu đã không ưa ta, chi bằng ngươi bóp chết ta đi."
"Nàng lại đang..."
"Cô gia, người lại bắt nạt thiếu phu nhân rồi, hôm nay vừa hứa trước mặt lão gia sẽ đối xử tốt với thiếu phu nhân cơ mà."
Xuân Dương hầm hầm trừng mắt nhìn Đường Mạch, còn dọa nạt: “Nếu cô gia còn cư xử như vậy, chúng nô tì sẽ đi mách hầu gia và lão gia đấy."
Đường Mạch...
Không thể dây vào được, một chút cũng không dây vào được.
"Ta bắt nạt nàng ấy lúc nào chứ, ngươi không thấy là nàng ấy đang ám hại ta sao?"
"Thiếu phu nhân vốn là người lương thiện, sao lại ám hại cô gia được?"
Trong mắt Xuân Dương, nhân phẩm của Đường Mạch đã thối nát hết rồi.
Đường Mạch chỉ thấy bực bội, đứng dậy lườm hai người: “Ta thua rồi, ta đi đây."
Tân An vui vẻ cười, Xuân Dương thở dài: "Thiếu phu nhân, sao người còn cười được chứ?"
Bị đổi tân lang, lại còn là nhị công tử nổi tiếng xấu xa, ngày sau phải sống ra sao đây?
Tân An nhận lấy bát tổ yến trong tay Xuân Dương: "Hắn mà dám bóp chết ta thật à, đừng sợ, hắn chỉ nói mồm thôi."
Bữa tối vẫn là cả nhà ăn cùng nhau, sau bữa, Vương thị tuyên bố từ ngày mai, Đào Di Nhiên và Tân An sẽ phải sớm tối thỉnh an, Tân An mỉm cười đồng ý, còn Đào Di Nhiên từ lúc xuất hiện đã không vui vẻ gì, lúc này lại như không nghe thấy gì.
"Đại tẩu?"
Tân An không bỏ qua cơ hội gây chuyện: “ Sao sắc mặt tẩu kém vậy? Có phải không khỏe chỗ nào không?"
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Đào Di Nhiên , nàng ta có hơi bối rối, Đường Vinh liền nắm tay nàng ta: “Thân thể Di nhi không được khỏe lắm."
Vương thị liền tỏ vẻ thông cảm: “Nếu đã vậy, hãy nghỉ ngơi một ngày, thỉnh an ngày mai thì miễn đi."
Đào Di Nhiên cúi đầu cảm tạ, nhanh chóng được Đường Vinh dìu về phòng.
Tân An và Đường Mạch bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều không vội rời đi, ngồi lại trò chuyện một lúc mới đứng dậy.
“Mau đi nghe ngóng xem bên kia có chuyện gì.”
Vừa bước vào cổng Thu Thực viện, Tân An đã dặn dò ngay, Xuân Lục mắt sáng lên, hào hứng đáp: “Tốn chút tiền đã moi được một tin, nha hoàn thông phòng của thế tử tên Tuyết Ngọc đã có thai rồi."
"Thế tử đã dặn dò người ở Xuân Hoa viện giữ kín chuyện này, không được tiết lộ ra ngoài."
Xuân Lục nhìn Đường Mạch với ánh mắt dịu dàng hơn hẳn, nếu không phải đã đổi người, giờ người gặp phải chuyện này chính là tiểu thư nhà bọn họ, vậy thì khổ sở biết bao, thế tử thật chẳng phải người tốt.
Tân An ngạc nhiên, kiếp trước không xảy ra chuyện này. Đường Vinh xưa nay luôn coi trọng danh tiếng, không đời nào để nha hoàn thông phòng có thai trước chính thê. Kiếp trước, Tuyết Ngọc và Oánh Nguyệt không hề mang thai.
Chính thê mới vào cửa được ba ngày mà nha hoàn thông phòng đã có thai, thể diện của chính thê để đâu cho vừa?
Tân An lắc đầu, rồi khẽ thở dài: “Tình thế có chút khác biệt, chúng ta nên im lặng quan sát thêm.”
Sắc mặt Đường Mạch trầm xuống, lo sợ rằng kiếp này sẽ không thể xoay chuyển được tình thế. Tân An gõ nhẹ lên chân hắn: “Nhân lúc bên kia còn đang không để ý đến ngươi, việc cấp bách bây giờ là phải tự mình mạnh lên. Ngươi cần thêm nhiều trợ lực, sau này ta sẽ chỉ cho ngươi vài nhà đáng để kết giao."
"Ngươi đừng bận tâm về danh tiếng của mình, điều đó không quan trọng. Nhớ kỹ, mỗi khi gặp Đường Vinh , hãy tỏ ra khiêm nhường một chút, hắn làm gì, ngươi cứ làm theo y hệt, đi con đường mà hắn đi, để rồi hắn sẽ không còn lối thoát."
Đường Mạch ngẫm lại câu nói ấy, càng nghĩ càng thấy thú vị, rồi vui vẻ cười thầm, vừa đi vừa cười trở về phòng.
Hôm sau, Đường Mạch mang theo ngân phiếu ra khỏi nhà, ban đầu định đi gặp Đường Dũng, nhưng thấy cần phải lấy lòng nhạc phụ hơn. Hắn ghé qua Thái Y Viện mua viên dưỡng khí, sau đó mua thêm một ít đan dược giữ nhan sắc nổi tiếng nhất, rồi hí hửng mang đến tặng cho nhạc mẫu. Không cần nói cũng biết, Tân phu nhân cười tít mắt, cảm thấy con rể rất hiểu ý.
Tân Hoàn cũng thấy tỷ phu này rất tốt, dễ gần hơn Đường Vinh trước kia nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
