So với hắn, con yêu thú khủng bố vừa rồi bỗng trở nên nhỏ bé như kiến hôi.
Khí thế của nam nhân lạnh lùng bức người.
Vân Vãn vô thức lùi về sau hai bước, vẫn duy trì cảnh giác, chăm chú quan sát hắn mà không thốt nên lời.
Hắn chậm rãi bước ra từ trong bóng tối, mái tóc đen dài chỉ được buộc đơn giản, trên người mặc trường bào đen tuyền, thân hình cao ngất, khí chất phi phàm, một tay nắm chặt thanh trường kiếm bạc, đôi mắt lãnh đạm nhìn nàng.
“Hộ tống?”
Hai chữ vừa thốt ra, Vân Vãn lập tức bừng tỉnh, tinh thần cũng theo đó mà thả lỏng.
Xem ra đây chính là vị hộ vệ mà nàng gọi tới.
Nghĩ đến khí thế vừa nãy của hắn, chỉ cần xuất hiện đã dọa yêu thú chạy mất dép, Vân Vãn bỗng cảm thấy vô cùng kính nể.
Đây chắc chắn là một cao nhân!
Vận khí không tệ, xem ra tìm đúng người rồi.
“Tài……”
Không đúng, nàng vội vàng đổi giọng.
“Tại hạ vô ý lạc đến nơi này, bất đắc dĩ vì tu vi thấp kém nên muốn tìm người hộ tống một đoạn đường. Tại hạ là Vãn Vãn, không biết đạo hữu xưng hô thế nào?”
Giọng điệu của nam nhân vẫn lạnh nhạt như trước: “Họ Tạ, tên Thính Vân.”
Tạ Thính Vân.
Cái tên này, quả nhiên nhã nhặn như gió mây.
“Chúng ta nên mau chóng rời đi thôi, nơi này… thật quá đáng sợ.”
Vân Vãn còn chưa hết hoảng hồn, trên da vẫn nổi lên từng trận gai ốc.
Nam nhân bất động.
Vân Vãn tinh ý lập tức hiểu được.
“Đạo hữu cứ việc ra giá.”
Nàng chần chừ một chút, bổ sung: “Miễn là trong khả năng của ta.”
Hắn không lên tiếng, dường như đang suy nghĩ.
Vân Vãn sờ sờ túi trữ vật giấu trong tay áo, cẩn thận đưa ra một con số.
“Năm viên linh thạch?”
Tạ Thính Vân lúc này mới mở miệng: “Ngươi muốn đi đâu?”
Đi đâu?
Vấn đề này Vân Vãn thật sự chưa từng cân nhắc.
Ban đầu nàng chỉ muốn chạy trốn, tuyệt đối không để người của Vô Cực Tông bắt được.
Sau đó, nàng nghĩ đến việc tìm một đại môn phái để bái sư học nghệ, dù không thể lập tức phi thăng, nhưng nếu tu luyện đến Kim Đan kỳ cũng đủ để không ai dám khinh nhờn nàng nữa.
Nhưng ở bát hoang ngũ nhạc, ba mươi chín châu này, các môn phái tu chân nhiều như sao trên trời, trong khi thông tin nàng có được từ tiểu thuyết lại quá ít, bản thân nàng cũng không rõ nơi nào đáng tin cậy.
Vân Vãn không khỏi suy tính đến Tạ Thính Vân.
Người này chỉ cần đứng yên cũng đủ khiến yêu thú kinh hãi bỏ chạy, sư phụ hắn hẳn cũng là một cao nhân chân chính.
“Nếu có thể hỏi, không biết đạo hữu xuất thân từ môn phái nào?”
Hắn đáp: “Tứ hải vi sư.”
“……”
Hiểu rồi.
Thì ra là một tán tu.
“Vậy đạo hữu có biết nơi nào đang thu nhận đệ tử không?
Ta muốn tìm một môn phái lợi hại để bái sư học nghệ.”
Tạ Thính Vân quan sát nàng từ trên xuống dưới, chỉ thản nhiên thốt một chữ:
Tên này khinh thường nàng đúng không?!
Vân Vãn tốt tính không thèm so đo với hắn, bỗng nhiên nhớ tới trong tiểu thuyết từng ghi một câu, đại khái là“Nam có Côn Luân bắc có Tịnh Nguyệt”.
Hai tông môn này là hai phái tu chân đứng đầu trong tiểu thuyết.
Tịnh Nguyệt tông là tông môn của nam chính Sở Lâm, Vân Vãn không thể chạm mặt hắn, nghĩ tới nghĩ lui nàng quyết định đi Côn Luân.
Côn Luân là môn phái đứng đầu trong tứ đại môn phái, độ bao dung rất cao, ngoài kiếm tu và đan tu thường thấy, còn có cả phù tu và âm tu, mỗi hệ đều có chỗ đứng riêng.
Vân Vãn không tin mình thật sự là phế vật, dù không thể cầm kiếm xông pha giết chóc, thì học những thứ khác chắc vẫn được chứ nhỉ?
Nếu thật sự không có cách nào, cùng lắm quay về làm nghề cũ của mình.
“Ta quyết định đến Côn Luân, đạo hữu có thể hộ tống ta một đoạn đường không?”
“Có thể.”
Tạ Thính Vân gật đầu.
“Phải tăng giá.”
Vân Vãn lập tức bày ra vẻ mặt đau khổ: “Tăng bao nhiêu?”
“Hỏi nó.”
Nam nhân vung tay áo dài, thanh trường kiếm trong tay liền lơ lửng giữa không trung.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
