Ngoài ra chỉ còn mấy bộ y phục, vài viên linh thạch và một số tấm phù lục lộn xộn không rõ có dùng được hay không.
Chiếc kính lưu ly chủ yếu dùng để liên lạc, tương tự như điện thoại di động ở hiện đại.
Còn linh ấn do chính cung chủ Hợp Hoan Cung luyện chế cho nguyên chủ.
Một khi mang theo bên người, linh ấn sẽ tự động dung nhập vào da thịt giúp thay đổi dung mạo, đồng thời trong thời gian ngắn có thể áp chế linh khí toàn thân, mục đích chính là để bảo vệ nàng, tránh cho dung nhan này rước lấy tai họa.
Vân Vãn thay hỉ bào ra, dựa theo ký ức mà đeo linh ấn vào.
Ấn ký màu đỏ nhạt lập tức hòa vào làn da, biến thành một nốt chu sa giữa chân mày. Nàng chỉ cảm thấy toàn thân ngứa ran.
Trong chớp mắt làn da trắng nõn dần ngả thành màu nâu sậm, vòng ngực cũng thu nhỏ lại, biến thành một cơ thể gầy gò phẳng lỳ.
Vân Vãn cầm lấy kính lưu ly soi thử, dung nhan khuynh thành tuyệt sắc đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt bình thường đến mức ném vào đám đông cũng chẳng ai để ý.
Chỉ có dấu chu sa đỏ thẫm trên trán là điểm đặc biệt duy nhất.
Rất tốt!
Vân Vãn vô cùng hài lòng.
Đối với kẻ yếu mà nói, quá mức xinh đẹp chưa hẳn là chuyện tốt.
Với dung mạo hiện tại, ít nhất nàng có thể tránh được không ít phiền phức.
Hoàn tất việc cải trang, Vân Vãn bắt đầu quan sát xung quanh.
Nàng đang ở trong một ngôi miếu đổ nát ven đường, nơi này đã sớm hoang phế, xiêu vẹo chẳng còn ra hình dáng gì.
Có lẽ sợ nàng bỏ trốn nên bọn họ đã bố trí một kết giới màu xanh lam xung quanh phòng chứa củi.
Loại kết giới này thuộc cấp bậc thấp nhất, chỉ cần là tu sĩ trên Trúc Cơ kỳ đều có thể dễ dàng phá giải.
Thế nhưng...
Nguyên chủ là một phế vật giậm chân tại Luyện Khí kỳ suốt mười năm trời.
Vân Vãn lục lọi trong túi trữ vật, cuối cùng cũng tìm thấy một tấm truyền tống phù.
Dựa theo ký ức của cơ thể này, nàng vận dụng linh lực kích hoạt phù chú.
Nhưng tờ phù trong tay vẫn không nhúc nhích, trong khi đó tiếng bước chân bên ngoài ngày một gần hơn.
Đúng lúc nguy cấp, phù chú bỗng cháy lên, bóng dáng Vân Vãn nhanh chóng bị truyền tống đến một cánh rừng cách đó vài dặm.
Những cây đại thụ nơi này cao gấp mười mấy lần cây cối ở thế giới hiện đại, cành lá ngoằn ngoèo như những cánh tay khổng lồ đan xen chằng chịt, che khuất bầu trời phía trên.
Dưới chân là một lớp bùn đất như có sinh mệnh, không ngừng tỏa ra linh khí.
Linh khí lượn lờ khắp nơi khiến nàng có cảm giác như cả cơ thể đều được bao bọc trong nguồn năng lượng kỳ diệu.
Nhưng…
Tĩnh lặng quá.
Tĩnh lặng đến mức không bình thường.
Nàng phải nhanh chóng rời khỏi đây!
Nhưng với thực lực hiện tại của nàng, e rằng còn chưa ra khỏi khu rừng đã bị yêu thú xé xác.
Cách tốt nhất chính là tìm một hộ vệ bảo vệ mình.
Nếu nàng nhớ không nhầm thì trong nguyên tác, chiếc kính lưu ly có một chức năng tương tự như dịch vụ treo thưởng trong game.
Chỉ cần đăng yêu cầu và đưa ra một cái giá hợp lý, các tán tu trên đường sẽ giúp nàng hoàn thành nhiệm vụ.
Vân Vãn lấy kính lưu ly ra, trong nháy mắt có hàng loạt tin tức đập vào mắt nàng:
[Ba viên linh thạch, hộ tống ba dặm, cam đoan không lừa gạt!]
[Ai thấy linh thú nhà ta, hậu tạ trọng thưởng.]
[Người đang bị giữ ở Thanh Quỷ Lâu, Vạn Đô Thành!
Ai có thể giúp ta nhắn tin cho Tử Vân Tông không? Nếu không chuộc thân được, ta sắp phải bán mình rồi!!]
[Sư huynh ta tên Lý Huyền Du, đệ tử Kiếm Tông. Ba ngày trước xuống núi đến giờ chưa có tin tức. Ai tìm thấy sư huynh ta, trọng thưởng!]
[Tên trước mặt là kẻ lừa đảo, đừng tin.]
Những người này đều không đáng tin cậy, ngay cả chức năng "phân phối nhanh" nàng cũng không dám bấm, lỡ như bốc phải một kẻ xấu thì lại càng phiền phức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
