Bên trong khoang miệng nó ít nhất có hàng ngàn cơ quan miệng, từng vòng từng vòng, dày đặc sát vào nhau. Khi nó gầm lên nhưng cơ quan ấy đồng loạt run rẩy, đồng thời thò ra vô số cái lưỡi nhỏ.
Khoảnh khắc tiếp theo, mũi hươu lại mọc ra cặp sừng, nhắm thẳng vào nàng mà húc!
Vân Vãn chưa từng thấy qua tình huống này, vội vàng lăn mình tránh né. Dù có linh ấn hộ thể, thể chất nàng cũng vẫn chẳng khá lên được bao nhiêu. Cú lăn này làm da thịt nàng trầy xước, xương cốt đau nhức tận tâm can.
Thấy con hươu sắp lao đến lần nữa, Vân Vãn không chút do dự ném quả vào miệng nó, sau đó lập tức trèo lên cây.
Rõ ràng chỉ là mấy động tác đơn giản, vậy mà nàng thở hổn hển, mệt đến mức suýt không gượng nổi.
Nàng không biết liệu con hươu có trèo lên đây được không, cũng không chắc thuốc mê có tác dụng hay không, chỉ có thể im lặng đợi chờ trên đó.
Một khắc* trôi qua, con hươu bắt đầu lảo đảo, bốn chân mất ổn định, cuối cùng "phịch" một tiếng ngã quỵ xuống đất.
*15 phút
Vân Vãn ném thêm một quả nữa, không thấy nó phản ứng. Lại đợi thêm một lát, xác định an toàn, nàng mới chầm chậm bước tới gần.
Nàng đá thử vài cái, vẫn không nhúc nhích, chắc là ngất rồi.
Nàng xắn tay áo lên, vừa siết chặt đoản đao trong tay, con hươu vốn tưởng đã chết bỗng mở bừng mắt vùng dậy!
Vân Vãn trợn tròn mắt, nỗi sợ hãi đánh thẳng vào lý trí, gần như theo phản xạ, nàng vung tay đấm thẳng một cú.
Con hươu cứng đờ. Tim Vân Vãn cũng cứng đờ.
Hỏng rồi, tiêu rồi. Cứu... cứu với...
Nàng không dám phát ra tiếng, điên cuồng cầu cứu trong lòng.
Sau khi trúng đòn, con hươu lảo đảo vài bước rồi nặng nề ngã xuống trước mặt nàng, hồi lâu vẫn không động đậy.
Vân Vãn ngây ngẩn cả người: Chỉ... chỉ thế thôi á? Chỉ thế thôi là xong á?
Nàng cố gắng trấn định lại tinh thần khẽ nhếch môi cười khinh miệt, thuần thục vung dao găm rạch thẳng xuống, mổ bụng lột da. Thế nhưng, khi nội tạng lộ ra trước mắt, nàng lập tức bị cảnh tượng ấy làm cho ghê tởm, dưới lớp da, toàn bộ cơ thể sinh vật này đều cấu tạo từ miệng! Vì xác đã chết, vô số chiếc lưỡi nhỏ trong khoang miệng thè ra ngoài, lộ rõ đến mức ngay cả người không có chứng sợ lỗ như Vân Vãn cũng bị ép đến mức phát bệnh. May mắn thay, vẫn còn một bộ phận quan trọng trông bình thường.
Nửa canh giờ sau, nàng bưng một bát canh quay về sơn động.
Tạ Thính Vân đang nhắm mắt tọa thiền, nghe thấy tiếng động khẽ mở mắt.
“Cho huynh.” Vân Vãn đưa bát canh qua.
Mùi canh có phần tanh, trên bề mặt lấp lánh một lớp váng mỡ nhạt màu. Tạ Thính Vân đã sớm luyện được thuật tích cốc, không cần ăn uống, huống hồ là thịt.
Hắn nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt khẽ dao động: “Đây là gì?”
Vân Vãn đáp đầy chính khí: “Biết huynh vất vả cả đêm qua, ta đã đi săn ít thịt về cho huynh bồi bổ.”
Vất vả cả đêm.
Bồi bổ.
Hai câu này đặt chung một chỗ, nghe có phần... đáng để suy ngẫm.
Bát đã hơi nứt, rõ ràng từng có người dùng qua.
Vân Vãn nhìn ra suy nghĩ của hắn, bèn nói: “Ta không mang theo bát đũa, đành lấy đồ vứt lại trong sơn động, trước khi dùng ta đã rửa sạch rồi, huynh không cần lo.”
Tạ Thính Vân không nói gì, thổi nhẹ cho nguội rồi nhấp một ngụm.
Tanh.
Mùi tanh nồng đậm lan tràn khoang miệng, vị đọng trên đầu lưỡi thật lâu không tan. Hầu kết hắn khẽ trượt lên xuống, cố nén cảm giác buồn nôn mà nuốt xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)