Vân Vãn cảm thấy toàn thân bị thiêu đốt.
Tựa như có dung nham cuồn cuộn chảy trong cơ thể, cuốn lấy lục phủ ngũ tạng, nóng đến mức thần kinh cũng run rẩy đau đớn.
Sự giày vò kéo dài suốt mười mấy phút, cái nóng dần rút đi, thay vào đó là một khát vọng khó nói thành lời bùng lên từ vị trí cách bụng dưới ba tấc.
Cảm giác này không thể hình dung rõ ràng, chỉ như vạn ngàn con kiến bò loạn trong bụng, chầm chậm gặm nhấm máu thịt và xương cốt, so với ngọn lửa thiêu đốt vừa rồi còn thống khổ gấp trăm lần.
Vân Vãn không thể kìm nén, miệng nàng phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, mồ hôi nhanh chóng thấm ướt quần áo.
Trong lúc ý thức mơ hồ, đột nhiên bên tai nàng có tiếng cười lười nhác pha chút đùa cợt vang lên,
"Sư muội, ngươi nói xem, sao phải khổ sở thế này làm gì?"
Là một nam nhân.
Vân Vãn cố gắng mở mắt, qua tầm nhìn mơ hồ chỉ có thể thấy đối phương mặc một bộ trang phục xanh như màu trúc, gương mặt mơ hồ nhưng có thể nhận ra nụ cười bỉ ổi trên mặt.
Hắn từng bước áp sát tới, đưa tay bóp lấy cằm Vân Vãn.
"Ngươi thực sự nghĩ mình có thể gả cho Sở Lâm?"
Một kẻ hung tàn độc địa, không phải người cũng chẳng phải quỷ, suốt ngày trốn trong Thương Ngô Cung lạnh lẽo âm u.
Ngươi cảm thấy sống cùng hắn ở đó, không bằng..."
Nói rồi ngón tay hắn lướt dọc xuống dưới ngực Vân Vãn.
Trong lúc nguy cấp, không biết lấy đâu ra một luồng sức mạnh mà Vân Vãn cưỡng ép đè nén ngọn lửa rực cháy trong cơ thể.
Khi bàn tay kia sắp chạm tới ngực, nàng đột ngột rút dao găm xoay người đâm thẳng!
"Phập!"
Lưỡi dao xuyên qua mu bàn tay nam nhân, máu tươi lập tức trào ra.
Nam nhân kia cũng là kẻ cứng cỏi, không hề kêu đau mà chỉ lùi về sau hai bước.
Dưới màn đêm, Vân Vãn nắm chặt con dao, đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
Sở Thiên Thành kinh ngạc trước sự phản kháng của nàng, thoáng chốc không kịp phản ứng.
Nhưng hắn nhanh chóng phản ứng lại, tức giận gầm lên:
"Vân Vãn! Ngươi thật to gan!
Dám ra tay với đồng môn, cứ đợi đó, ta lập tức đi bẩm báo Tôn Thượng!"
Dứt lời hắn liền vung tay áo, phẫn nộ rời đi.
Khi hắn đi rồi Vân Vãn mới gượng chống đỡ thân thể, chậm rãi ngồi dậy.
Nàng đang ở trong một căn phòng nhỏ lụp xụp, xung quanh tối tăm, ẩm thấp và lạnh lẽo.
Trong phòng chỉ có một cánh cửa ở chính giữa, ngoài ra chỉ có một ô cửa sổ nhỏ trên trần là nơi duy nhất có thể đón gió.
Vân Vãn cúi đầu nhìn xuống bản thân.
Nàng đang mặc một bộ hỉ bào đỏ thẫm, cổ tay đeo một chiếc vòng ngọc bích xanh biếc, màu sắc trong suốt như có thể nhỏ ra nước, làm nổi bật làn da trắng ngần như tuyết.
Bộ y phục lộng lẫy này hoàn toàn tương phản với khung cảnh bẩn thỉu xung quanh.
Nàng cầm lấy dao găm, mượn ánh sáng phản chiếu trên lưỡi dao mà quan sát chính mình.
Hình ảnh phản chiếu là một thiếu nữ khoảng mười bảy mười tám tuổi, đầu đội châu quan, mái tóc đen như mực, làn da trắng mịn như tuyết.
Đôi mắt sáng rực tựa mặt nước gợn sóng dưới trăng, hàng mi dài dày cong vút toát lên vẻ mong manh yếu đuối.
Thế nhưng đuôi mắt hơi nhếch lên lại điểm thêm vài phần yêu mị, hai loại khí chất tương phản giao thoa, tựa như cơn mưa mùa hạ làm mặt nước xuân lay động, đẹp đến mức khuấy đảo nhân gian.
Chỉ riêng đôi mắt này thôi cũng đủ để khuynh quốc khuynh thành.
Nhưng vấn đề là… đây không phải gương mặt của nàng.
Sau những biến cố vừa rồi, đầu nàng vẫn còn đau âm ỉ.
Vân Vãn chán nản tựa lưng vào bức tường phía sau, cố gắng hồi tưởng lại những chuyện xảy ra trước đó.
Nàng là một võ sĩ quyền anh chuyên nghiệp hạng ruồi (flyweight), vừa tham gia xong trận đấu đầu tiên ở giải nữ, sau đó gặp phải tai nạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
