Tranh thủ lúc mặt trời còn chưa chiếu tới sân sau, Giang Miểu mở cửa sau, ngồi tựa vào chân tường, hứng gió sớm, vừa cẩn thận rửa sạch vết thương bằng nước uống, vừa tranh thủ uống vài ngụm.
Cảm giác mệt mỏi bắt đầu ập đến, chẳng biết từ lúc nào, cô thiếp đi lúc nào không hay.
Khi mở mắt lần nữa là do tiếng gõ cửa của Tô Nghị đánh thức.
Cô ra mở cửa mới phát hiện bên ngoài có rất nhiều gương mặt lạ.
Mọi người đồng thanh chào: “Chào chị dâu!”
“Ơ… chào… chào mọi người!” Giang Miểu vội vã mở cửa, tránh sang một bên.
Mấy người anh em của Tô Nghị liếc nhìn quanh nhà, không khỏi nhíu mày: “Trên kia keo kiệt quá đi! Cái nhà gì mà nhỏ xíu, sống kiểu gì trời! Đại ca, là cái giường sắt này cần thay à?”
Tô Nghị gật đầu: “Bàn gỗ trong phòng khách dẹp đi, chuyển giường sắt ra đặt ở đó, sau này có khách đến cũng có chỗ ngồi, tiện đặt đồ. Giá sắt cũng chuyển ra ngoài, lắp giường trong phòng trước, đệm và chiếu trải sẵn luôn, rồi xem có đặt được tủ vào không.”
Mọi người làm theo lời Tô Nghị, bắt tay vào việc ngay.
Giang Miểu không giúp gì được, đành lùi vào bếp, ngoan ngoãn ngồi cạnh bao vải lưới, không gây thêm phiền.
Phải nói là mấy lính đánh thuê này đúng là tay nghề khỏi chê. Những việc mà trong mắt Giang Miểu nhìn thôi cũng thấy rối, họ làm gọn gàng sạch sẽ, cái giường vừa nhanh vừa chắc, thoắt cái đệm cũng được trải xong.
Tiếp đến là cái tủ. Cái tủ này chắc trước kia được lắp sẵn, giờ bị tháo rời hoàn toàn.
Nhưng mấy người này rất chuyên nghiệp, dùng đinh với búa lắp lại luôn, có phần thô bạo nhưng hiệu quả cực cao, chưa tới lúc sau, tủ quần áo hai cánh đã hoàn thành, vừa khít lấp đầy phần diện tích còn trống trong phòng.
Chỉ còn lại một lối đi rộng vừa đủ một người qua.
Tô Nghị còn cắt gọt số ván gỗ còn lại cho khớp, lát cả sàn nhà.
Sau khi hoàn tất, căn phòng thay đổi hoàn toàn, nếu bỏ qua bối cảnh thảm họa, thì nơi này chẳng khác gì một căn hộ đơn nhỏ mười năm trước thời chưa có thiên tai.
Mọi người nhìn căn phòng mà có chút ngỡ ngàng, trong mắt đều lấp lánh hy vọng vào tương lai.
“Mấy cánh cửa kia tụi em cũng gắn luôn cho đại ca nhé.” Một lính đánh thuê lên tiếng, kéo mọi người về thực tại.
Làm xong việc, họ chào Tô Nghị rồi rút lui.
Tô Nghị tiễn anh em ra khỏi cửa, quay vào liền đóng chặt cửa, thử khoá hai lần, cuối cùng mới nhẹ nhõm thở ra, quay sang nói với Giang Miểu: “Giờ thì căn nhà này an toàn hơn nhiều rồi, ít nhất không sợ bị trộm. Đây là đống chăn với bộ ga em yêu cầu. Bao bì còn nguyên, sạch sẽ lắm. Trong siêu thị còn nhiều lắm, anh để Trương Thành mang một ít về, tiện thể tặng Chu Lam Thiên một cái chăn với một bộ ga.”
Giang Miểu gật đầu liên tục: “Nên vậy mà, nhiều thế này chúng ta dùng không hết đâu. Anh xem có ai cần thì chia bớt, em giữ lại hai cái là đủ rồi.”
Tô Nghị lắc đầu: “Cứ giữ lại đã. Chăn không đắp được thì cắt ra làm áo mùa đông, mùa lạnh giữ ấm được.”
Sau thảm họa, thời tiết trở nên cực đoan, mùa hè thì nóng muốn chết, mùa đông thì lạnh thấu xương. Thứ duy nhất không thay đổi là mức độ bức xạ mặt trời vẫn nghiêm trọng như cũ.
Nghe vậy, Giang Miểu lập tức gom hết đống chăn màn gọn gàng cất vào tủ, chừa lại một góc để đựng bao vải lưới của mình.
Cánh tủ khép lại, trong lòng cô cũng thấy yên ổn hơn rất nhiều.
Tô Nghị liếc nhìn vết thương trên người cô, trầm giọng nói: “Lát anh nhờ người mang thuốc sát trùng tới. Mấy hôm nay em đừng ra ngoài, chờ vết thương đóng vảy rồi hãy tính.”
Giang Miểu lập tức gật đầu.
Tô Nghị nói tiếp: “Nơi đó là do em phát hiện, bên trong chắc còn nhiều đồ ăn. Anh với Trương Thành bàn rồi, tối nay bọn anh chia làm hai nhóm đến đó đào tiếp, tranh thủ chuyển hết đồ trong đó về. Em là người có công đầu, theo quy định thì em được chia phần. Em muốn gì?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
