Lúc nãy cô chỉ nhìn lướt qua, tưởng nơi này là cửa hàng chăn ga gối đệm, nhưng quan sát kỹ hơn mới phát hiện đây hẳn là một siêu thị, khu vực cô rơi xuống là chỗ bán bộ ga giường.
Sao lại phát hiện ra ư? Vì bên cạnh còn có vài kệ hàng chứa đồ chơi trẻ em và đồ ăn vặt.
Tuy toàn bộ siêu thị đã sập xuống, nhưng bên trong vẫn còn những khe hở có thể chui vào, chỉ là không biết có an toàn hay không.
Trong lúc chưa chắc chắn được độ an toàn, cô không dám mạo hiểm, chỉ dám gom tất cả đồ ăn trong tầm mắt lại một chỗ, rồi dọn xuống mấy bộ chăn ga đệm còn nguyên vẹn.
Cô đang mải mê bận rộn thì ánh sáng xung quanh bỗng tối lại, quay đầu nhìn thì thấy Tô Nghị đang từ từ trèo xuống bằng một chiếc thang dây mềm.
“Tô Nghị!”
Tiếng reo vui của Giang Miểu khiến Tô Nghị khựng lại một chút, theo phản xạ tăng tốc độ: “Đừng sợ, anh đến đưa em lên.”
Chờ đến khi anh chạm đất, Giang Miểu đã háo hức kéo anh đến cạnh đống đồ: “Anh nhìn xem mấy thứ này là gì!”
Ban đầu Tô Nghị chỉ để ý đến chăn đệm, cuối cùng mới nhìn thấy đống đồ ăn vặt bên cạnh, ánh mắt chợt lóe lên: “Đây là...”
Giang Miểu gật đầu lia lịa, hạ giọng nói: “Là siêu thị! Em cũng mới vừa phát hiện. Bên trong chắc còn nhiều thực phẩm, nhưng em không dám chui sâu vào, chỉ dọn những gì gần đây thôi. Còn cả chăn đệm nữa, em muốn đem hết lên, được không?”
Tô Nghị cười tít mắt, phấn khích đến mức đưa tay xoa đầu cô: “Không vấn đề gì! Em đừng làm rùm lên, anh đưa em lên trước rồi nhờ Trương Thành hỗ trợ đưa hết chỗ này về. Em còn muốn mang theo gì nữa không?”
Giang Miểu cười hì hì, ánh mắt liếc về phía chiếc giường bên cạnh, Tô Nghị lập tức hiểu ý.
Sau khi Giang Miểu leo lên bằng thang dây,
Bà Kỷ và Kỷ Tiểu Nghệ lập tức thở phào.
Vợ chồng Chu Lam Thiên cũng nhẹ nhõm thấy rõ, vội chạy tới hỏi han: “Có bị thương ở đâu không?”
Giang Miểu ngoan ngoãn vén ống tay áo và ống quần rách nát lên, để lộ ra mấy vết xước và chảy máu.
Vợ Chu Lam Thiên là Diệp Tuyết hít sâu một hơi: “Chảy máu rồi, phải về ngay, không thể tiếp tục ở ngoài nữa!”
Vết thương nếu bị nắng chiếu vào sẽ nhanh chóng xấu đi, thậm chí dễ bị nhiễm biến dị.
Vì thế mọi người đi đào bới đều cực kỳ cẩn thận, luôn bảo vệ bản thân.
Bà Kỷ cũng hiểu rõ mức độ nghiêm trọng, lập tức kéo theo Kỷ Tiểu Nghệ đưa Giang Miểu về nhà.
Về đến nơi, Giang Miểu đưa hai củ cải trắng cho bà, coi như cảm ơn.
Bà Kỷ lập tức sầm mặt: “Cháu đã bị thương rồi, mấy ngày tới cứ ở yên trong nhà, đừng đi đâu cả. Bà và Tiểu Nghệ vẫn có thể đi đào bới, không cần đồ ăn của cháu. Nghe rõ chưa?”
Giang Miểu ngoan ngoãn gật đầu.
Lúc đó bà cụ mới yên tâm rời đi cùng Kỷ Tiểu Nghệ.
Chưa bao lâu sau, Tô Nghị đã quay lại một chuyến với một phần đồ, nói với Giang Miểu: “Những thứ em muốn toàn đồ lớn, một mình anh không lo xuể. Dù sao siêu thị đó là do em phát hiện, anh đã gọi anh em trong đội tới giúp. Đảm bảo sẽ mang hết về cho em. Đây là phần thực phẩm em gom được, anh mang về rồi, em đóng cửa lại, trước khi anh quay về thì đừng mở cửa cho ai.”
Giang Miểu gật đầu đồng ý.
Tô Nghị vừa đi, cô liền khóa cửa cẩn thận, bắt đầu kiểm đồ ăn.
Một thùng rong biển khô, ba gói bánh quy mặn, hai chai lớn nước cam, một chai lớn coca, năm gói thịt bò khô và một hộp kẹo hỗn hợp, có cả kẹo mút.
Giang Miểu không nghĩ ngợi nhiều, mở hộp kẹo lấy ngay một viên kẹo cứng vị cam bỏ vào miệng.
Vị ngọt mát lan tỏa trong miệng, khiến nét mặt cô cũng dần thư giãn hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
