"Có phải cô lại muốn giả vờ đầu óc không tỉnh táo, sau đó kiếm cớ ăn vạ đòi sang nhà tôi có đúng không?"
Tần Minh Châu cau chặt mày, nhìn gã đàn ông trước mặt từ đầu đến chân luôn tự cho mình là tốt đẹp, chuẩn mẫu đàn ông vô cùng bình thường nhưng lại vô cùng tự tin, trong lòng cạn lời đến cực điểm. Cô vung tay phải đập thật mạnh xuống mặt bàn.
"Bốp" một tiếng vang thật lớn dội lên, lực đập mạnh đến mức khiến lòng bàn tay cô tê rần.
Phụ nữ càng có năng lực, anh ta lại càng muốn chinh phục cho bằng được. Ngay từ trong xương tủy, anh ta đã coi thường những người phụ nữ không biết nghe lời, chỉ ham thích cảm giác thỏa mãn khi thấy những người phụ nữ đứng đầu ở các lĩnh vực phải si mê cầu xin tình cảm của mình mà không được đáp lại.
Câu nói kinh điển nhất của anh ta chính là: "Nam nữ bình đẳng mãi mãi chỉ là trò cười. Nhìn rộng ra thế giới mà xem, bất kể là tầng lớp lãnh đạo hay những vị trí trọng yếu, có lĩnh vực nào mà không phải thiên hạ của đàn ông? Phụ nữ thì phải tam tòng tứ đức, phòng khách và gian bếp mới là sân nhà đích thực của đàn bà."
Còn Tần Minh Châu, trong cái mớ sảng văn não tàn này, chỉ số thông minh của cô chỉ là đồ trưng bày, chỉ biết lao đầu vào yêu như thiêu thân. Sự tồn tại của cô lại càng là để làm nền nâng đỡ Lục Tri Âm.
Bất kể cô có xuất chúng hay tầm thường thế nào, Diệp Hữu Vi cũng chỉ yêu duy nhất một mình người kia, bởi vì người đó đủ ngoan ngoãn biết điều, đủ để thỏa mãn cái thói tự cao tự đại và lòng ham muốn chinh phục của đàn ông.
Tần Minh Châu siết chặt nắm đấm. Đúng là cái thiết lập ngu xuẩn, cuốn sách này chỉ công nhận những kẻ hèn mọn bám đuôi và những người phụ nữ không được phép giỏi hơn đàn ông mới xứng đáng có được tình yêu.
Xì, cô nhổ vào!
"Nói hay lắm, lần sau đừng nói nữa."
Trước đây anh ta luôn coi cô như một thứ chiến tích hiển hách để phô trương sức hút của mình.
Một mặt anh ta tỏ vẻ yêu nữ chính sâu đậm, mặt khác lại đắc chí vì cô càng yêu anh ta điên cuồng bao nhiêu thì càng chứng tỏ mị lực phi phàm của anh ta bấy nhiêu.
Cái thứ đàn ông gì không biết nữa.
Nói xong câu đó, nhìn vẻ mặt sốc đến tận óc của Diệp Hữu Vi ở phía đối diện, trong lòng Tần Minh Châu dâng lên một cảm giác sảng khoái cực độ. Không biết có phải do đứng dậy quá đột ngột hay không mà trước mắt cô bỗng tối sầm lại.
Cơn choáng váng đất trời đảo lộn như thủy triều cuộn trào ập tới. Cô nhắm nghiền hai mắt, thân hình lảo đảo nghiêng ngả, theo bản năng đưa tay vồ lấy bên cạnh để bám vào.
Thứ chạm vào tay là một chiếc ghế gỗ, hoàn toàn không phải chất liệu đệm da của chiếc ghế họ vừa ngồi. Cô chợt bừng tỉnh mở to hai mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

