Tháng sáu năm 1998, Hàng Thành.
Giữa trưa hè nắng gắt như đổ lửa, từ quán ăn nhỏ trên đường Quế Hoa vọng ra tiếng đối thoại của các nhân vật chính trên vô tuyến.
"Hoàng A Mã, mệt chết là chuyện nhỏ, đói chết mới là chuyện lớn, muốn đầu thì có một cái, muốn mạng cũng chỉ có một mạng này thôi!" (*)
(*) Trích dẫn từ phim Hoàn Châu Cách Cách.
Giọng nói dõng dạc của Tiểu Yến Tử khi vỗ bàn cãi lại Hoàng A Mã quanh quẩn rõ mồn một bên tai Tần Minh Châu. Tầm mắt cô dừng lại trên người Diệp Hữu Vi, người đàn ông có ngũ quan góc cạnh, vẻ ngoài điển trai đang ngồi đối diện.
Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ kiêu ngạo, đôi môi mỏng khép mở buông lời: "Tần Minh Châu, nể tình cô và tôi đều là lập trình viên cao cấp của doanh nghiệp danh tiếng, tôi khuyên cô lần cuối cùng. Đừng tiếp tục bám lấy tôi và Tri Âm nữa, từ hồi cấp ba đến giờ cũng đã tám năm trôi qua rồi. Cô có xuất sắc đến đâu đi chăng nữa, tôi cũng chẳng thèm để mắt tới cô dù chỉ một lần. Phụ nữ thì nên giống như Tri Âm, lấy chồng làm gốc, lấy con làm trọng."
Nói trắng ra, trong mắt Diệp Hữu Vi, đàn bà con gái là phải có nữ đức, phải tuân theo lời răn xưa về việc giúp chồng dạy con, ở nhà lo liệu việc bếp núc cửa nhà, làm hậu phương vững chắc cho người đàn ông.
Một người hiếu thắng như Tần Minh Châu, cùng lắm cũng chỉ là một trong những mục tiêu trên con đường chinh phục phái nữ của anh ta mà thôi.
Giọng điệu vô tình của người đàn ông từng câu từng chữ lọt vào tai cô.
Người đàn ông mà cô đã yêu suốt chín năm ròng, những lời anh ta thốt ra đáng lẽ phải như lưỡi dao cùn cứa từng nhát vào tim cô mới phải. Thế nhưng lúc này, trong lòng cô lại dấy lên một suy nghĩ vô cùng kỳ lạ.
Dường như cảm xúc của cô đang phản ứng rất chậm chạp. Sâu thẳm trong lòng cô không hề thấy đau đớn xót xa, thậm chí vì những lời này của anh ta mà còn trào dâng một cơn phẫn nộ.
Tần Minh Châu cảm thấy đầu óc mình ong ong từng hồi, những tờ tranh ảnh dán trên tường cũng chập chờn khi mờ khi tỏ.
Bức ảnh chụp chung giữa Tiểu Yến Tử và Tử Vy cũng dần dần nhòe đi. Thậm chí chỉ trong tích tắc đó, hai người đang cười rạng rỡ trên bức ảnh dường như đều trở nên dữ tợn, không gian xung quanh xuất hiện những đường cong vặn vẹo.
Đến khi những âm thanh ồn ào xung quanh một lần nữa dội lại bên tai, trên gương mặt cô chẳng còn sót lại chút đau lòng nào, thậm chí chỉ có vẻ kinh ngạc tột cùng.
"Tần Minh Châu, cô có nghe thấy tôi nói gì không đấy? Cô đừng có như con ruồi cứ vo ve bám lấy tôi với Tri Âm nữa!"
Diệp Hữu Vi càng nói càng lộ rõ vẻ khinh miệt không thèm che giấu. Sự khuyên nhủ ân cần ban đầu sớm đã biến thành bực bội mất kiên nhẫn, đến mức chẳng thèm giữ kẽ nữa, sắc mặt nhìn Tần Minh Châu cũng càng lúc càng khó coi.
Cô khẽ hé môi, nghẹn họng hồi lâu mới thốt ra một câu: "Người viết ra cuốn sách này, chẳng lẽ đầu óc có bệnh nặng gì sao?"
Diệp Hữu Vi: "?"
Sau thoáng ngơ ngác khó hiểu, nét mặt anh ta hơi giãn ra đôi chút. Anh ta tự cho rằng những lời lẽ quá mức gay gắt vừa rồi của mình đã đả kích Tần Minh Châu, khiến cô bắt đầu nói năng lảm nhảm đánh trống lảng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

