Chu Bác Thành nhếch miệng vui vẻ cười nói: "Thật sự là lâu như vậy không gặp, giở giọng càng ngày càng có cảm giác giống những lão già kia, tôi nghe đến liền nổi da gà."
"Không ngờ cậu còn dám nói nữa đấy! Bởi vì có cậu ở đây, tôi mới càng lo lắng." Phong Uyển Lâm cười lạnh một tiếng nói: "Cậu chạy đây làm gì? Mỹ nữ ở Đế Đô không đủ sao? Không đủ để thỏa mãn cậu sao?"
"Chấn Bạch, cậu nhìn bộ dáng cầm dao cầm kiếm của cậu ta kìa, nói tôi như một tay ăn chơi vậy, tôi đã nói xin lỗi nhiều lần rồi mà cậu ta vừa thấy tôi là châm chọc."
Chu Bác Thành kêu oan nói: "Này, họ Phong, sao cậu vẫn cứ cắn chặt lấy chuyện đó mãi vậy? Cậu cũng quá hẹp hòi rồi, tôi cũng nói xin lỗi em gái của chúng ta rồi mà?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)