Tôn Tố cười cười ngồi vào vị trí của mình, tuy rằng kinh diễm nhưng vừa nhìn cũng biết người đàn ông này là người có quyền có chức trọng nên các cô tuyệt đối không có cửa.
Bởi vậy cũng không nghĩ nhiều, ngược lại nhớ tới cô bé có đôi mắt to tròn như mắt mèo kia, lúc cô bé rời đi, còn trịnh trọng nhắc nhở cô một câu.
Ngày đó Tôn Tố nghe cô bé kia nhắc cô đi đường lớn và cẩn thận một chút, cô chỉ coi cô bé đó quan tâm bình thường thôi chứ không để tâm.
Sau giờ tan làm ngày hôm đó, khi cô định rẽ vào con hẻm nhỏ hẻo lánh ít người qua lại thì bỗng nhiên nhớ tới lời cô bé kia nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)