Ở chỗ này vốn đã vắng vẻ yên lặng, lúc bình thường thì ít khi nào thấy xe tải lớn như vậy.
Nhưng mà Trì Thư Nhan không cảm thấy ngoài ý muốn chút nào, vận thế của cô đang dần bị tử khí nuốt chửng nên chuyện gì cũng có thể xảy ra, xảy ra chuyện như vậy cũng không thấy kì lạ.
Cô hít một hơi thật sâu trộn lẫn màn sương mù mờ mịt của nước mưa đang rơi, trơ mắt nhìn xe tải lớn lao về phía mình mà cô cũng không có tránh né chút nào, thật ra tai nạn nhỏ như tai nạn xe cộ thì với một thiên sư như cô mà nói, muốn tránh đi thì vô cùng dễ dàng, nhưng có thể tránh được lần này, còn lần sau thì thế nào đây.
Cô dùng thủ đoạn âm độc mạnh nhất để giết chết kẻ thù, đã tự tay chặt đứt đường sống của bản thân, tai nạn như thế này thì lần này so với lần khác chỉ có thể nghiêm trọng hơn, sẽ xảy ra còn nhiều hơn nên... cô nhắm mắt lại, cho dù quay lại quá khứ một lần nữa thì cô cũng không hối hận.
Chỉ trong nháy mắt, chiếc xe tải lớn cồng kềnh đã chạy tới trước mặt, thân ảnh gầy gò bị bánh xe nghiền nát, ngay cả một tiếng vang cũng không có như là một mảnh lá rụng bị cuốn vào, một dòng máu đỏ tươi chảy ra nhuộm đỏ cả con đường ẩm ướt.
......
"Nhan Nhan, Nhan Nhan…"
Trì Thư Nhan nhắm chặt hai mắt, mơ hồ nghe thấy tiếng gọi của ba, lông mày đang nhíu chặt cũng thả lỏng, thật tốt... Không nghĩ tới trước khi chết còn có thể nghe được giọng nói quen thuộc của ba.
"Em tư, em không cần quá lo lắng đâu, bác sĩ đã nói Nhan Nhan sẽ không có việc gì rồi."
Một người phụ nữ đẩy cửa đi vào thở dài một hơi nói: "May mắn là lần này phúc lớn mệnh lớn, bằng không hồ nước kia sâu như vậy thì biết làm sao bây giờ."
Thấy Trì Lăng Diễm không nói lời nào, bà ta liếc nhìn Trì Lăng Diễm đang ngồi thẳng lưng một cái, tự trách nói: "Đều do chị, nếu như chị có thể quan tâm một chút thì có lẽ sẽ không xảy ra chuyện này."
Trì Lăng Diễm nghe thấy lời này của chị ba Trì Quế Hoa thì khuôn mặt nghiêm nghị mới quay qua nói: "Sao có thể trách chị ba được, là người làm ba như em quá vô trách nhiệm."
Thấy Trì Quế Hoa còn muốn nói tiếp, Trì Lăng Diễm khẽ nhíu mày, nhìn thoáng qua con gái vẫn đang nhắm mắt ngủ say trên giường một cái, vội vàng nhỏ giọng nói: "Chị ba, chúng ta ra ngoài nói chuyện."
Trì Quế Hoa liền gật đầu đồng ý.
Cửa vừa mới đóng lại thì một lúc sau lông mi của Trì Thư Nhan liền cử động, cô chậm rãi mở mắt ra và nhìn xung quanh, dưới mũi đều là mùi nước khử trùng, cô nhìn trần nhà trắng như tuyết, trong lúc nhất thời có hơi ngẩn ngơ, vậy mà cô không chết, sao lại như vậy được?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
