Nghĩa trang.
Bầu trời phủ đầy sương mù u ám lạnh lẽo, mưa tầm tã trút xuống, nghĩa trang vốn đã vắng vẻ đơn sơ giờ lại càng thêm yên tĩnh, vô cùng u ám đáng sợ, ngay cả những đàn ông trưởng thành cũng không dám ở lại lâu.
Nhưng ở một nơi ít người qua lại như vậy, lại có một người phụ nữ mặc váy dài màu đen cầm chiếc một cây dù đen trong tay, nhìn từ xa trong màn mưa mờ ảo như một giọt mực đang nhỏ xuống, vừa thần bí lại quỷ dị.
Trì Thư Nhan đi tới trước một bia mộ quen thuộc, gấp dù lại, cũng mặc kệ mưa phùn không ngừng trút xuống người, cô trong ngực ôm một bó hoa mãn thiên tinh, ngồi xổm xuống đặt trước bia mộ, ngắm nhìn tấm ảnh chụp dán trên bia mộ.
Trong tấm ảnh là một người phụ nữ trí thức, mái tóc dài được búi gọn gàng, khóe môi hơi cong lên, đôi mắt sáng ngời, nở nụ cười ngại ngùng.
Khuôn mặt trầm tĩnh của Trì Thư Nhan hơi xúc động, cô chớp chớp mắt để kìm nén nước mắt trong hốc mắt, lộ ra một nụ cười thoải mái nhẹ nhõm nói:
"Sư phụ, con báo một tin vui cho người hay, con đã thay người tự tay thu thập kẻ phụ kia, nhà tan cửa nát, loạn đao chém chết, phân thành một trăm lẻ tám mảnh, người ở dưới cửu tuyền có thể yên tâm nhắm mắt rồi."
Bỗng nhiên cô ho khan dữ dội, giống như muốn ho ra cả phổi, đành phải khom lưng xuống lấy tay phải che miệng lại, tới khi mở lòng bàn tay thì toàn máu tươi, nhìn vô cùng chói mắt, trên môi cũng dính vết máu đỏ tươi, khuôn mặt vốn đã trắng nõn giờ càng thêm tái nhợt trong suốt.
Cả người cô đều bao trùm một vòng tử khí nồng đậm kì lạ.
Nếu như để người có chút đạo hạnh nhìn thấy, chắc chắn là muốn tránh còn không kịp, bình thường kẻ đại gian đại ác thì trên đầu và trên vai chỉ có một chút tử khí mà thôi, nhưng cả người cô đều bị tử khí bao phủ, không biết trên tay đã dính máu của bao nhiêu người.
Sức khỏe của Trì Thư Nhan không tốt, cô ngồi xuống tựa lên bia mộ, cười nhẹ nhàng, nếu không để ý tới tử khí bao phủ giữa hai hàng lông mày của cô thì nụ cười này rất đẹp, nhưng nụ cười này cũng nhanh chóng đã tắt đi:
"Những người mà con quan tâm nhất đều đã nằm xuống đất, làm sao con có thể trơ mắt nhìn kẻ đã hại chết mọi người hưởng thụ vinh hoa phú quý vui vẻ bên gia đình được chứ, cho dù phải trả giá cả mạng sống của con để tự tay giết chết những kẻ thù này thì như vậy cũng đáng giá."
Trì Thư Nhan đứng lên từ từ, cúi người chào thật thấy, cô nhìn chăm chú vào bức ảnh rồi thở dài một hơi nói: "Sư phụ, đây là lần cuối cùng… đồ nhi đến thăm người."
Cô không còn nhiều thời gian nữa.
Đi ra khỏi nghĩa trang, cô đứng trên một con đường lớn rộng rãi đầy nước mưa, khi cô muốn mở dù ra nhưng bàn tay không có sức, cho đến khi vừa bung được dù thì bị một cơn gió thổi bay ra giữa đường, cô chậm rãi đi qua khi muốn khom lưng nhặt dù lên thì từ khóe mắt thấy một chiếc xe tải lớn đang chạy nhanh đến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
