Bản chất của anh chị mình thế nào, ông ấy hiểu rõ hơn ai hết, năm xưa vì muốn sinh con trai mà họ đã gửi con gái lớn Hồng Giao về quê để tránh chính sách kế hoạch hóa gia đình. May mà Hồng Giao tự mình cố gắng thi đậu đại học Bắc Kinh, tốt nghiệp rồi ở lại đó luôn.
Vợ chồng Hứa Đức Hữu chỉ có một đứa con trai, giờ đang học cấp hai, đúng độ tuổi ẩm ương.
Khác với chồng chỉ xuất thân từ gia đình bình thường ở làng đô thị, gia thế của Phó Quyên tốt hơn rất nhiều. Nhà họ Phó có gốc gác trong ngành công an, bản thân Phó Quyên cũng làm việc trong ngành nên bình thường rất nghiêm khắc trong việc dạy dỗ con trai.
Nhưng nhìn cô cháu gái ngoan ngoãn hiểu chuyện trước mắt, bà ấy không thể nào nghiêm khắc được, chỉ nắm lấy tay Hứa Thanh Lăng vỗ về, dịu dàng nói: "Thím và chú cháu đã biết chuyện này rồi thì sẽ không để mặc. Hôm nay đã muộn, lát nữa cháu về trước đi, kẻo bố mẹ lại lo lắng."
Hứa Đức Hữu không ngờ vợ mình lại nhanh chóng bày tỏ thái độ như vậy, đôi lông mày đang nhíu chặt lập tức giãn ra, dặn dò cháu gái: "Cháu cứ giữ kỹ giấy báo trúng tuyển, còn bố mẹ cháu thì để chú đi nói chuyện với họ. Cháu yên tâm, chú sẽ không để cháu không được đi học đâu!"
Mục đích tới đây hôm nay của Hứa Thanh Lăng là câu nói này. Kiếp trước, vì ảnh hưởng từ bố mẹ nên ban đầu cô không thân thiết lắm với nhà chú thím lắm. Năm đó, chú nghe nói cô thi đậu hệ cao đẳng nhưng không được đi học thì không ngừng bày tỏ sự tiếc nuối. Thấy cô ngày ngày ở nhà phụ giúp trông coi siêu thị, thím còn giới thiệu cô đến công ty của Thẩm An Ngô làm việc.
Cô biết người thực sự quyết định chuyện học đại học này là bố cô. Hứa Đức Mậu là người cố chấp, bảo thủ, mấy năm nay làm ăn thuận lợi nên chỉ có lời của em trai và em dâu là mới nghe được đôi chút. Nếu không nhờ em trai và em dâu thì sao một người buôn bán nhỏ như ông có thể bám víu nhà họ Phó với nhà họ Thẩm được?
Hứa Thanh Lăng lặng lẽ đi theo sau chú, khu này toàn là biệt thự, để cô tự đi ra cổng không khéo lại bị lạc đường.
Phó Quyên đang định đứng dậy tiễn cháu gái thì điện thoại bàn phía sau bỗng đổ chuông, bèn quay người lại nghe máy.
Hứa Thanh Lăng nghe thấy một giọng nữ lo lắng ở đầu dây bên kia, không lâu sau thì nghe thím hỏi: "Vẫn chưa tìm thấy An Ngô à? Đã liên lạc với các đồn công an khu vực khác chưa..."
Tim Hứa Thanh Lăng bỗng thắt lại… Thẩm An Ngô?
"Bên nhà họ hàng của thím cháu có chút chuyện, đợi một hai hôm nữa xong việc, chú thím sẽ đến nói chuyện với bố cháu."
Hứa Đức Hữu đưa Hứa Thanh Lăng ra cổng khu biệt thự, dặn dò vài câu rồi lấy trong túi ra hai trăm tệ đưa cho cô. Sau đó, ông ấy giơ tay vẫy một chiếc taxi, không quên dặn tài xế đưa cô về tận làng Sồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
