Ở phía xa, đoàn tàu hỏa gào thét chạy qua đường ray, cắt ngang dòng suy nghĩ của Hứa Thanh Lăng.
Cô choàng tỉnh, ngước nhìn ánh đèn pha sáng chói xuyên qua bầu trời đêm đen kịt, cúi đầu vắt khô gấu áo và ống quần, men theo bờ đê đi vào thành phố.
…
Trong căn biệt thự Tử Kim ở phía Đông thành phố, Hứa Đức Hữu và Phó Quyên đang lo lắng bồn chồn bên điện thoại.
Thường ngày vào giờ này hai vợ chồng đã đi ngủ từ lâu, song hôm nay họ vẫn thao thức chờ tin tức.
Ngoài cửa vang lên một tràng tiếng gõ dồn dập, hai vợ chồng giật mình, Phó Quyên nhìn chồng: "Có phải nhà họ Thẩm sai người đến báo tin không nhỉ? Để em ra xem."
Phó Quyên đứng dậy đi mở cửa, vừa mở ra đã giật nảy mình, một bóng người ướt sũng đang đứng ngay trước cửa ra vào.
Hứa Thanh Lăng đi bộ nửa tiếng đồng hồ trong đêm tối, người ngợm ướt đẫm, thấy người thím có vẻ ngoài dịu dàng trong ký ức thì khẽ nghẹn ngào: "Thím ơi!"
Lúc này Phó Quyên mới nhận ra người tới là cháu gái nhỏ, bà ấy vừa gọi "Đức Hữu" vừa kéo cô vào nhà.
Trong ba đứa con của anh cả, Phó Quyên thân thiết với cháu gái nhỏ nhất. Cháu gái nhỏ và cháu trai bà ấy Thẩm Loan đều học lớp mười hai ở trường cấp ba Cửu Giang. Bình thường cô bé này rất ngoan ngoãn lễ phép, cứ đến kỳ nghỉ là lại ở nhà phụ giúp vợ chồng anh cả trông coi cửa hàng, là một đứa trẻ biết thương yêu bố mẹ.
Đáng tiếc, hai năm nay anh chị cả kinh doanh phát đạt rồi mà tầm nhìn vẫn hạn hẹp như trước.
Nhìn cô bé ướt sũng từ đầu đến chân như vừa được vớt từ dưới nước lên, Phó Quyên lẩm bẩm: "Con bé này, ngoài trời có mưa lớn lắm đâu, sao cháu lại ướt như chuột lột thế này?"
Cháu gái đến vào giờ này, Hứa Đức Hữu cũng rất bất ngờ: "Có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?"
Nhà chú thím ở khu biệt thự Tử Kim, hồi nhỏ Hứa Thanh Lăng chỉ đến đây vào dịp Tết, cô dựa vào chút ký ức ít ỏi còn sót lại trong đầu mới tìm được đến đây, lúc này vừa mệt vừa khát.
Thấy mặt mày cháu gái tái nhợt, cả người ướt sũng, còn thở hổn hển, Phó Quyên vội vàng rót cho cô một ly nước ấm rồi tìm một bộ quần áo sạch sẽ cho cô thay.
Vẻ quan tâm trên mặt chú thím khiến Hứa Thanh Lăng hoàn toàn thả lỏng. Chờ đến khi bình tĩnh lại một chút, cô mới ngồi xuống kể lại chuyện bố mẹ không chịu chi tiền cho cô đi học.
Nghe cháu gái nói xong, Hứa Đức Hữu rất tức giận: "Thật quá đáng! Có tiếc tiền đến mấy cũng không thể không cho con cái đi học chứ? Khác nào hủy hoại tương lai của con bé?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
