Biết Uyển Nguyệt thi đỗ ngành Ngữ văn của đại học Cửu Giang, trong lòng anh ta rất vui mừng, song niềm vui này lại tắt ngóm bởi khả năng cô ta có thể đi học lại.
Thẩm Loan cầm điện thoại đứng ngây người dưới gốc cây, bỗng nhiên nghe thấy có người gọi mình từ phía sau.
Thẩm Thiệu Chu và Phó Cần lần lượt đi xuống lầu. Sắc mặt Thẩm Thiệu Chu không được tốt, rõ ràng vừa bị mắng cho một trận.
Tâm trạng chồng không tốt, Phó Cần cũng không tiện nói gì, chút tâm tư mong chồng thành rồng của bà ta đã hao mòn hết sau bao nhiêu năm.
Cao Hàn là người đứng đầu bộ phận Tài chính của Viễn Tinh, có quan hệ rất rộng ở Cửu Giang, quan hệ rất tốt với các giám đốc ngân hàng, việc huy động vốn và niêm yết của Viễn Tinh gần như đều do người này phụ trách.
Phó Cần nghe con trai chủ động đề xuất đi thực tập thì vừa mừng vừa tiếc: "Con cứ chơi với bạn bè vài ngày đã, đợi xong tiệc chia tay rồi hãy đến công ty."
Mấy ngày nay vì chuyện của chú út mà việc tổ chức tiệc chia tay của con trai bị trì hoãn.
Dù sao cũng là cháu trai trưởng của nhà họ Thẩm, lại được ông nội coi trọng, bản thân Phó Cần cũng muốn nhân cơ hội này tạo dựng các mối quan hệ cho con trai.
Thẩm Loan không hứng thú với tiệc chia tay nhưng không thể cãi lời mẹ: "Mẹ đặt nhà hàng xong thì báo cho con nhé, con muốn mời bạn bè."
Ngô Quế Phân kê một chiếc bàn trong cửa hàng, cả nhà họ Hứa quây quần ăn cơm tối.
Hôm nay Hứa Đức Hữu dẫn vợ đến, nói chuyện với anh trai và chị dâu một hồi lâu. Hứa Thanh Lăng cũng không biết chú thím đã nói gì với bố mẹ, mấy người nói chuyện trên lầu mấy tiếng đồng hồ, lúc xuống thì sắc mặt bố mẹ cô không được tốt lắm, ngược lại chú thím vẫn bình thường.
Sau khi họ rời đi, Ngô Quế Phân và Hứa Đức Mậu không nói gì nhưng thái độ với con gái đã dịu đi rõ rệt.
Hứa Thanh Lăng đề nghị muốn đi núi Tú Đàm với bạn, Hứa Đức Mậu lập tức lấy ra ba trăm tệ đưa cho con gái.
Cô không nói hai lời nhận lấy, đánh một roi rồi cho một quả táo, bố mẹ đã như vậy từ khi cô còn nhỏ rồi.
Trước đây cô không hiểu, bố cho ba trăm, cô chỉ lấy một trăm. Bây giờ đã biết tính cách của họ, cô cũng chẳng khách sáo làm gì, giữ lại số tiền này để dành sau này tiêu cũng như nhau thôi.
Họ không nhắc đến chuyện đóng học phí cho cô, Hứa Thanh Lăng cũng không hỏi. Cô muốn xem lần này bố mẹ định giải quyết chuyện này thế nào, sẽ kiếm cớ gì để lừa gạt cô.
Ban đêm nằm trên giường, Ngô Quế Phân không nhịn được oán trách chồng: "Vé vào cửa núi Tú Đàm chỉ có ba mươi tệ, anh đưa hẳn ba trăm! Anh nhiều tiền quá không biết tiêu gì đúng không?"
Hứa Đức Mậu vẫn đang suy nghĩ những lời em dâu nói ban ngày, buột miệng nói: "Con gái nhỏ cũng đến tuổi tìm hiểu bạn trai rồi, em đừng có keo kiệt với con bé quá. Anh thấy cách ăn mặc của nó còn không bằng đứa con gái nhà Uyển Thụ Bằng."
Ngô Quế Phân bị chồng nói đến nghẹn họng: "Em keo kiệt với nó ở chỗ nào? Năm lớp mười hai này của nó, tiền ăn uống, tiền học thêm, tiền học phí, tiền tài liệu, cái nào chẳng nhiều hơn Tuấn Văn!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









