Thẩm Hưng Bang quay đầu nhìn con trai thứ đang nhắm mắt dựa vào giường không biết đang nghĩ gì, nghiến răng nói: "Chờ con xuất viện phải ưu tiên chuyện xem mắt với con gái giám đốc Triệu đấy. Ở tuổi này con trai anh con đã đi học mẫu giáo rồi."
Lão dạy dỗ xong thì dẫn đám cấp dưới rời đi, Thẩm Thiệu Chu cũng đi theo.
Cuối cùng phòng bệnh cũng yên tĩnh trở lại. Thẩm An Ngô lạnh lùng nhìn chằm chằm cánh cửa đã khép chặt.
Cảm giác quen thuộc lại ùa về, anh muốn kìm nén sự kích động trong lòng nhưng lại không thể kiểm soát được.
Choang!
Chiếc cốc trong tay vỡ tan tành, những mảnh vỡ văng tung tóe trên mặt đất.
Trương Dã đẩy cửa bước vào, thấy sếp Thẩm đang dựa vào giường với vẻ mặt vô cảm, nghĩ anh vô tình làm vỡ cốc nên vội vàng gọi y tá vào dọn dẹp.
Thẩm An Ngô nhìn chằm chằm chiếc áo sơ mi trắng, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Trương Dã, cô gái cứu tôi nhận ra tôi, tôi nghe thấy cô ấy gọi tên tôi. Nhưng tôi lại không nhớ đã gặp cô ấy ở đâu, không có chút ấn tượng nào cả."
Trương Dã kinh ngạc há hốc mồm, sếp Thẩm không hề nhắc đến chuyện này khi cảnh sát tra hỏi, chỉ nói là một cô gái trẻ đã cứu anh. Thật lòng mà nói, anh ta hơi khó tin, một cô gái trẻ thì lấy đâu ra sức lực lớn như vậy?
Trương Dã do dự: "Tôi đi tìm người điều tra xem sao nhé? Ngón tay cô ấy bị thương, tìm người đến các phòng khám, bệnh viện hỏi thăm là biết ngay."
Bố anh ta là Thẩm Thiệu Chu chỉ nắm giữ 5% cổ phần của Viễn Tinh, quản lý một công ty xây dựng, trong mắt ông nội cũng chẳng khác gì nhân viên, vốn không có quyền lên tiếng.
Tuy mẹ anh ta là con dâu trưởng của nhà họ Thẩm nhưng vì chồng quá kém cỏi nên cũng chịu thiệt thòi trước mặt ông nội.
Từ nhỏ mẹ đã luôn miệng nói rằng anh ta là cháu trai trưởng của nhà họ Thẩm, về sau cái nhà này phải dựa vào anh ta, nghe đến phát chán.
Chơi trò Rắn săn mồi lại chết ngay từ vòng một, Thẩm Loan không nhịn được buột miệng chửi thề, vừa thoát khỏi trò chơi thì bạn cùng lớp Lý Chính Kỳ gọi điện đến.
"Có điện thoại di động quả nhiên khác biệt. Nghe máy nhanh thật đấy!" Lý Chính Kỳ ở đầu dây bên kia nhắc nhở: "Thứ sáu lớp mình đi núi Tú Đàm, đừng quên nhé."
Thẩm Loan từ chối: "Không đi."
Lý Chính Kỳ: "Sao lại không đi?"
Thẩm Loan: "Chán lắm!"
Lý Chính Kỳ suýt nữa thì quỳ xuống cầu xin: "Nể mặt tôi một chút đi! Dù sao cũng là hoạt động tập thể cuối cùng của lớp rồi! Cậu không đi, chắc chắn sẽ có rất nhiều bạn nữ không đi!"
Thẩm Loan lười đôi co: "Để sau rồi tính."
Lý Chính Kỳ chợt nhớ ra một chuyện, vội vàng nói: "Đừng cúp máy vội, tôi nghe thầy chủ nhiệm nói Uyển Nguyệt không định học đại học Cửu Giang nữa."
Thẩm Loan giật mình: "Thật ư?"
Lý Chính Kỳ: "Tất nhiên là thật rồi. Bố cô ấy đích thân gọi điện cho thầy chủ nhiệm, nói là định cho Uyển Nguyệt đến trường kỹ thuật Giang Tây học ôn thi lại. Trường này mới thành lập năm ngoái, quảng cáo rầm rộ khắp nơi, chiêu sinh ôn thi ở khắp các trường. Học sinh như Uyển Nguyệt mà đến đó sẽ được thưởng năm mươi nghìn tệ!"
Thẩm Loan nhíu mày: "Tuy đại học Cửu Giang không bằng đại học Bắc Kinh hay đại học Thượng Hải nhưng cũng không tệ mà, bố cô ấy vẫn chưa hài lòng à?"
Lý Chính Kỳ khịt mũi: "Ham tiền thôi!"
Trực giác Thẩm Loan mách bảo không đúng, anh ta nhớ bố Uyển Nguyệt là giáo viên môn Ngữ văn của trường trung học thực nghiệm, cũng được coi là gia đình có truyền thống hiếu học, sao có thể vì năm mươi nghìn tiền thưởng mà đẩy con gái vào chỗ khốn cùng được?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






