Giai Chi em không cần phải nói gì đâu, anh hiểu em định nói gì rồi.Gia Thiên đưa một ngón tay lên đôi môi nhỏ nhắn ấy không cô nói bất cứ điều gì, anh dựa lưng vào ghế vẻ mệt mỏi trả lời.
- Chuyện này hôm đó là do anh không đúng, đáng lẽ ra anh không đối xử với em như vậy ở bệnh viện. Tối hôm đó anh có đến phòng bệnh để tìm em để xin lỗi, nhưng khi thấy bộ dạng ngủ gật đó của em nên anh lỡ gọi em dậy đành bế em sang phòng khác.
Gia Thiên nghiêng đầu về một nhìn cô với ánh mắt đang mong đợi điều gì đó, một số mảnh kí ức tối đó dần hiện về rõ mồn một trong tâm trí cô. Bất giác cô xấu hổ cúi đầu xuống không dám nhìn thẳng vào anh, không ngờ bản thân sau khi ngủ say lại làm cái loại hành động đó.
- Lúc đó em còn nói với anh rằng: “Bác sĩ Hứa, cái đồ tra nam nhà anh, tại sao anh đã có vị hôn thê rồi mà còn dám khi dễ tôi là sao!!”. Làm cho anh chưa kịp hiểu gì, chưa kịp suy nghĩ tại sao em lại nói anh như vậy thì em đã ngủ ngay lập tức luôn.
- Giờ thì em nói xem, anh nên giải thích với em như thế nào đây?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)