Cách chỗ trung tâm thương mại đó không xa có một nhà hàng mới mở đồ Âu rất ngon, chỉ đi xe mất khoảng 15 phút đồng hồ là đến nơi. Vừa bước xuống xe cả ba được dẫn đến phòng đã đặt sẵn trước đó, cánh cửa phòng bao mở ra bên trong trang trí đơn giản nhưng cũng toát lên được sự trang trọng ở trong đó.
- Giai Chi con muốn ăn thì cứ tự nhiên gọi món nha, con cứ thoải mái lên không cần phải ngại gì đâu.
- Con đổi lại cách xưng hô đi, gọi mẹ một tiếng xem nào.
Giai Chi có chút run khi nhìn vào đôi mắt ấy, cô có cảm giác đôi mắt này rất giống một người nào đó mà cô đã từng gặp qua nhưng không tài nào nhớ nổi. Cô nhấp nháy môi mãi nhưng không tài nào có thể nói ra ngay được, cô vẫn cần thêm thời gian để tiếp ứng chuyện này.
Thế nhưng không lâu sau bằng một cách thần kì nào đó dưới sự mong đợi của Tử Nha, Giai Chi nắm chặt hai mắt đồng thời bàn tay bấu chặt vào tà váy bật ra một tiếng.
- Mẹ.
Tử Nha nghe được chữ “mẹ” được nói ra từ miệng Giai Chi, bà liền nhân cơ hội này bảo cô gọi thêm vài lần nữa.
- Giai Chi con tốt lắm, con gọi thêm vài lần nữa được không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)