Mạnh Xuân nhìn người cha nuôi Mạnh Thành Sơn trước mặt mình, trong mắt có chút kiêng dè, nói cô là đứa nhặt được chính là chủ ý của Mạnh Thành Sơn, ông ta không những có được danh tiếng tốt mà còn có được danh hiệu cá nhân tiên tiến.
Mỗi lần Hách Hồng Mai đánh cô, Mạnh Thành Sơn sẽ ngoài miệng giả vờ làm người tốt, kiếp trước cô còn tưởng Mạnh Thành Sơn thật sự đối xử tốt với cô, sau này mới biết là thủ đoạn của Mạnh Thành Sơn cao minh hơn.
Bây giờ càng là một câu nói đã kết thúc trò khôi hài này, đợi mấy người đều vào nhà, Mạnh Thành Sơn trực tiếp đóng sầm cửa lại.
Mạnh Nhị Ni nhìn thấy Mạnh Thành Sơn trong nháy mắt như có người chống lưng, kéo ông ta khóc lóc mách lẻo, “Cha! Cha về rồi, cha đánh chết cái con tiện nhân này cho con, là nó khiến mọi người đều biết con là tiểu tam, cũng là nó lừa con để con lên giường với Tào Tân Dân, nó muốn hại chết con mà.”
Mạnh Thành Sơn lại kìm nén cơn giận trên mặt trực tiếp kéo Mạnh Nhị Ni, muốn nhốt ả ta vào căn phòng để đồ nhỏ hẹp tối tăm.
Mạnh Nhị Ni lập tức hoảng hốt, “Cha điên rồi sao!? Dựa vào đâu mà cha nhốt con.”
“Ông nó ơi, ông làm gì thế, ông có biết những chuyện này đều do con tiện nhân Mạnh Xuân làm không, ông nhốt nhầm người rồi.” Hách Hồng Mai lê cái chân bị đánh hơi thọt cũng vội vàng ngăn cản.
Mạnh Thành Sơn không nói một lời, đôi mắt đục ngầu nhìn sang, “Mạnh Xuân con ra ngoài đi dạo đi, cha nói chuyện với mẹ con.”
Đây rõ ràng là muốn gạt cô ra, Mạnh Xuân cũng không có hứng thú nghe, trực tiếp ngoan ngoãn quay người đi ra ngoài, đúng lúc đi gửi thư.
Vừa bước ra khỏi ngõ Dương Thụ, đột nhiên nhớ ra tờ giấy ghi địa chỉ của mình không mang theo, vội vã chạy về, Mạnh Xuân sợ kinh động đến người trong nhà, cẩn thận mở cửa.
Rón rén về phòng lấy tờ giấy, lúc ra lại nghe thấy tiếng nói chuyện trong phòng Hách Hồng Mai.
“Ông nó ơi, bức thư đó năm xưa rõ ràng đã hủy rồi, không biết con ranh chết tiệt đó lục ra từ đâu, nó biết nó có cha mẹ ruột mới bắt đầu như phát điên biến thành một người khác, chuyện hôm nay hỏng bét hết rồi, bên Phó xưởng trưởng Lưu chúng ta ăn nói thế nào đây, ông ấy nói bắt buộc phải để Mạnh Xuân gả cho Tào Tân Dân.”
Giọng Mạnh Thành Sơn kiên định, “Nó bắt buộc phải gả! Nếu không Mạnh Xuân biết chuyện năm xưa, chắc chắn sẽ làm ầm lên, đến lúc đó Phó xưởng trưởng Lưu tuyệt đối sẽ tìm chúng ta tính sổ.
May mà hộ khẩu của Mạnh Xuân ở chỗ chúng ta, tìm cơ hội để nhà họ Tào đồng ý, Mạnh Xuân và Tào Tân Dân trực tiếp đăng ký kết hôn, người vợ trước của Tào Tân Dân chính là bị đánh chết, Mạnh Xuân gả qua đó bị đánh chết cũng không trách được lên đầu bất kỳ ai, Phó xưởng trưởng Lưu cũng đánh chủ ý này, chúng ta bắt buộc phải làm cho tốt.”
Mạnh Xuân không nghe tiếp nữa, nhanh chóng đóng cửa chạy ra ngoài, thở hồng hộc chạy đi rất xa, trong đầu rối bời, hóa ra để cô gả cho Tào Tân Dân ngay từ đầu đã muốn để cô bị đánh chết!
Năm xưa rốt cuộc là chuyện gì sẽ khiến cô làm ầm lên? Phó xưởng trưởng Lưu lại là ai? Mạnh Xuân cảm thấy đầu óc mình bây giờ như một mớ bòng bong, chỉ biết cái ông Phó xưởng trưởng Lưu này bọn họ đều muốn để cô thuận theo tự nhiên mà chết đi.
Cô hít một hơi thật sâu, nắm chặt nắm đấm, cô phải làm rõ rốt cuộc là chuyện gì khiến bọn họ đều đang tính kế cô, bọn họ đều muốn hại cô, cô cứ muốn sống cho thật tốt!
Cho đến khi đi đến cửa bưu điện, Mạnh Xuân đang thấp thỏm lo âu đâm sầm vào một người đàn ông trung niên đeo kính, phong thư trong tay người đàn ông rơi xuống đất.
Mạnh Xuân mới vội vàng hoàn hồn nhặt lên, phủi phủi bụi trên đó, vẻ mặt đầy áy náy, “Đồng chí thật sự xin lỗi, là tôi không cẩn thận, anh...”
Lời còn chưa nói xong, bức thư đã bị người đàn ông nhanh chóng giật lấy, nhanh chóng đáp lại một câu, “Không sao.”
Người đàn ông trung niên cầm bức thư vội vã rời đi.
Kỳ kỳ lạ lạ, Mạnh Xuân lắc lắc đầu, tạm thời gác chuyện vừa nãy sang một bên, nhét bức thư của mình vào phong bì, dán tem rồi xếp hàng gửi thư.
Mạnh Xuân đang chuyên tâm xếp hàng không biết mình đã sớm bị hai người đàn ông nhắm trúng.
“Trường An, cô gái này vừa nãy nói không chừng đã nhìn thấy thông tin cơ bản trên phong bì của gã, tôi qua đó hỏi xem, người này chúng ta theo dõi đủ lâu rồi, không thể khoanh tay đứng chờ nữa.” Nguyên Khánh bên cạnh Cố Trường An nói một tiếng rồi định qua đó, lại bất ngờ bị Cố Trường An kéo cánh tay lại.
Nguyên Khánh khó hiểu nhìn anh, Cố Trường An khẽ ho một tiếng, “Tôi quen cô ấy, để tôi đi.”
Anh cũng không ngờ vừa huấn luyện xong từ Đại học Quân sự ra đã gặp cô, mặc kệ ánh mắt trêu chọc của Nguyên Khánh, mất tự nhiên sải bước đi về phía Mạnh Xuân.
“Đồng chí Mạnh.”
Mạnh Xuân giật mình ngoảnh phắt lại, mắt lập tức không biết để vào đâu, Cố Trường An mặc chiếc quần quân đội màu xanh lục xắn ống quần, chiếc áo ba lỗ màu trắng trên người bị mồ hôi làm ướt thấp thoáng có thể nhìn thấy lồng ngực rắn chắc, càng không cần nói đến cánh tay lộ ra bên ngoài với những đường nét cơ bắp rõ ràng.
Cô cầm phong bì che che khuôn mặt hơi ửng đỏ của mình, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Cố Trường An, “Trùng hợp quá, đồng chí Cố, anh cũng đến gửi thư sao?”
Cố Trường An lắc đầu, yên lặng đứng sang một bên, “Không phải, đồng chí Mạnh, tôi có chuyện muốn hỏi cô, tôi sẽ đứng bên cạnh đợi cô gửi thư xong.”
Cô thì có chuyện gì để Cố Trường An hỏi chứ, trong lòng Mạnh Xuân kỳ lạ nhưng vẫn gật đầu, quay đầu lại đã đến lượt cô, Mạnh Xuân và nhân viên làm việc trao đổi vài câu, tay chân nhanh nhẹn gửi thư.
Ánh mắt Cố Trường An bất giác dõi theo Mạnh Xuân, Nguyên Khánh không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh anh, tay khoác lên vai anh, “Với kinh nghiệm hai năm làm lính trinh sát của tôi, đây tuyệt đối là một quả ớt nhỏ cay xè, sau này cậu có mà chịu đựng rồi.”
Tai Cố Trường An lập tức đỏ bừng đến phát nóng, đen mặt trừng mắt nhìn Nguyên Khánh một cái, “Ngậm miệng, chúng tôi chỉ là bèo nước gặp nhau, đừng làm hỏng danh tiếng của con gái nhà người ta.”
Nói xong lập tức đứng thẳng tắp, Nguyên Khánh quay đầu nhìn, quả nhiên là nữ đồng chí này qua đây rồi.
Mạnh Xuân thấy bên cạnh Cố Trường An còn đứng một người đàn ông cao lớn, hai người mặc quần áo giống nhau, cô đánh giá một cái rồi thu hồi ánh mắt, “Đồng chí Cố, anh muốn hỏi tôi chuyện gì?”
Cố Trường An cúi đầu nhìn vào mắt cô, “Vừa nãy cô đụng phải người ở cửa bưu điện, những thông tin cơ bản như địa chỉ, họ tên trên phong bì trong tay người đó, cô có ấn tượng gì không?”
Mạnh Xuân bị hỏi đến ngẩn người, Nguyên Khánh theo sát giải thích: “Đồng chí cô đừng nghĩ nhiều, hai chúng tôi là sinh viên được bộ đội tuyển chọn đến Đại học Quân sự, nhận được nhiệm vụ đột xuất, thân phận của người cô đụng phải vừa nãy có vấn đề, hôm nay đúng lúc gặp được nên muốn hỏi xem cô có chú ý đến bức thư đó không.”
Mạnh Xuân nhíu mày tự mình suy nghĩ một chút, chợt nảy ra một suy nghĩ, “Địa chỉ gửi thư là số một trăm tám mươi tám phố Trung Châu huyện Hoành Tân Thâm Thị, những cái khác thì tôi không biết, không biết có thể giúp được các anh không.”
Chính vì nhìn thấy Thâm Thị mới nhìn thêm vài cái, chỉ nhớ được một địa chỉ.
“Thế này là quá được rồi!” Nguyên Khánh vẻ mặt kích động hai tay nắm lấy tay cô lắc lắc, “Quá cảm ơn cô rồi! Đồng chí...”
Cố Trường An mang vẻ mặt không chút biểu cảm, không đợi Nguyên Khánh nói xong, đã dùng sức kéo tay Nguyên Khánh xuống, từng chữ từng chữ bật ra, “Nói chuyện đàng hoàng, dùng miệng mà nói.”
“Ui da...” Nguyên Khánh bày ra bộ dạng ê răng, cợt nhả nhún vai, “Được, huấn luyện xong toát một thân mồ hôi thối, người đàn ông thối là tôi ở đây chướng mắt ngài rồi.”
Mạnh Xuân nhìn bộ dạng này của Nguyên Khánh không nhịn được phì cười, thoải mái lên tiếng, “Không có chuyện gì nữa, vậy tôi về trước đây.”
Bưu điện này người qua lại tấp nập, cô một cô gái chưa chồng nói chuyện với hai người đàn ông to xác lâu quá dù sao cũng không hay, Mạnh Xuân nói xong vẫy vẫy tay rời đi.
Hai người đàn ông đứng tại chỗ đưa mắt nhìn Mạnh Xuân đi xa, Nguyên Khánh vỗ vỗ vai Cố Trường An, cười đầy ẩn ý, “Chậc, xem ra nữ đồng chí này không hứng thú với cậu, Cố doanh trưởng, cậu hiện tại là tương tư đơn phương rồi, cách mạng chưa thành công, đồng chí vẫn cần cố gắng!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
