“Sao thế sao thế.” Thím Ngọc dẫn người vào, nhìn thấy tình cảnh này, trong nháy mắt đỏ bừng mặt, “Ôi mẹ ơi! Còn cần mặt mũi nữa không!”
Mạnh Nhị Ni căn bản không ngờ lại có nhiều người như vậy, trong nháy mắt mặt mày tái mét kéo quần áo che trước ngực, ngay cả Tào Tân Dân cũng sợ hãi run rẩy, trên khuôn mặt mê loạn khôi phục lại một chút ý thức, luống cuống tay chân mặc quần áo.
“Hồng Mai ôi, bà mau vào mà xem đi, con gái bà và đàn ông giữa ban ngày ban mặt lại làm cái chuyện không biết xấu hổ đó! Đúng là không biết ngượng.” Thím đứng ngoài cùng nhìn thấy Hách Hồng Mai dẫn người vào, vội vàng gân cái giọng oang oang lên hả hê kêu lên.
Hách Hồng Mai nghe thấy lời này, biết là chuyện đã thành, trên mặt là niềm vui sướng không giấu nổi, ngoài miệng ác độc chửi bới: “Mạnh Xuân cái con ranh con chết tiệt này! Tôi đã biết nó không đứng đắn mà, tôi phải đánh chết cái con đĩ nhỏ này mới được, để nó làm mất mặt cả cái ngõ này của chúng ta!”
Thím Ngọc tức giận lên tiếng, “Hách Hồng Mai! Bà nói cái gì thế, bà nhìn cho kỹ xem con đĩ lăng loàn bên trong này là ai!”
Mấy thím vội vàng nhường đường, Hách Hồng Mai lúc này mới nhìn thấy Mạnh Xuân quần áo chỉnh tề đứng ở cửa như nhìn thấy ma, niềm vui sướng trên mặt tan biến sạch sành sanh, tim lập tức lạnh đi một nửa, con tiện nhân này ở đây, vậy người trong phòng là ai?!
Mạnh Xuân chạy tới hung hăng kéo Hách Hồng Mai vào, giọng nói lanh lảnh, “Mẹ! Mẹ xem Mạnh Nhị Ni lại tái phát bệnh cũ rồi, mới mấy ngày đã không nhịn được lại đi quyến rũ đàn ông rồi, vừa nãy con vừa vào cửa cái mông trắng lóa đó làm con sợ chết khiếp!”
Hách Hồng Mai nghe những lời này quả thực đầu óc choáng váng, suýt chút nữa đứng không vững, nhìn thấy Mạnh Nhị Ni trần truồng, giọng nói cũng đang run rẩy, “Nhị Ni! Mày, chuyện này rốt cuộc là sao!”
Mạnh Nhị Ni phản ứng nhanh chóng bắt đầu khóc lóc thút thít, bày ra bộ dạng người bị hại, “Mẹ là anh ta cưỡng bức con! Anh ta hủy hoại con rồi, bắt buộc phải chịu trách nhiệm với con.”
“Tiện nhân! Là cô quyến rũ tôi trước, cả nhà các người đang tính kế tôi!” Tào Tân Dân đâu có ngốc, không nói hai lời hung hăng tát Mạnh Nhị Ni một cái, tát thẳng Mạnh Nhị Ni ngã nhào xuống đất, máu mũi chảy ròng ròng.
Bây giờ gã tỉnh táo lại, thật sự nhận ra Mạnh Nhị Ni là ai, căm hận chỉ vào Hách Hồng Mai, “Là bà hạ thuốc vào nước đó, con gái bà làm tiểu tam của anh em tôi bây giờ không gả đi được nữa, bà dám dùng thủ đoạn hèn hạ này muốn tôi cưới con đĩ lăng loàn này!”
Trong lòng Hách Hồng Mai đánh thót một cái, trên mặt toàn là sự hoảng sợ bất an, lập tức cảm thấy trời sập rồi.
Triệu Lệ Mai vốn tưởng là con trai lại giở chứng nên mới không lên tiếng, bây giờ nghe thấy lời này thì còn ra thể thống gì nữa, trực tiếp kéo phắt Hách Hồng Mai qua, cho bà ta một cái tát nổ đom đóm mắt, “Tôi nói sao bà cứ giục tôi ra ngoài, để con trai tôi và Mạnh Xuân ở riêng với nhau! Hóa ra bà đã tính kế từ đầu, muốn nhà tôi tiếp nhận con đĩ lăng loàn này.
Bà nói để Mạnh Xuân gả vào hóa ra là một cái cớ, dám trêu đùa chúng tôi, bà xong đời rồi!”
“Không phải, tôi không có.” Mặt Hách Hồng Mai sưng vù lên, hoảng hốt giải thích, quét mắt thấy Mạnh Xuân đang đứng bên cạnh trong nháy mắt tràn đầy hận ý, “Là mày! Là mày không muốn gả vào nhà họ Tào nên tính kế chúng tao, người ngủ với đàn ông đáng lẽ phải là mày mới đúng, cái con đĩ thối tha tao liều mạng với mày!”
Mạnh Xuân lập tức tủi thân lại phẫn nộ lên tiếng, “Mẹ nói vậy là có ý gì? Là mẹ nói có cách gả Mạnh Nhị Ni đi còn có thể kiếm cho anh cả một công việc, cả buổi sáng nay con đều ở cùng các thím con có thể tính kế cái gì, thật không ngờ mẹ làm ra loại chuyện này lại còn vu khống lên đầu con.”
“Hách Hồng Mai! Còn dám diễn kịch với tôi, bà tính kế người ta tính kế đến tận nhà họ Tào chúng tôi rồi, muốn con trai tôi tiếp nhận cái thứ rách nát Mạnh Nhị Ni này, bà không muốn sống nữa rồi!” Triệu Lệ Mai cũng không phải dạng vừa, bà ta trực tiếp túm tóc Hách Hồng Mai, hung hăng đè xuống đất đánh.
“Á...” Hách Hồng Mai bị đánh không có chút sức lực đánh trả nào, đạp hai chân không ngừng giãy giụa, “Đừng đánh tôi, không phải tôi làm đâu.”
Khung cảnh hỗn loạn một mảng, Mạnh Xuân nhân lúc không ai chú ý, chen ra khỏi đám đông xem náo nhiệt, hướng về phía đứa trẻ đang chơi trong sân sốt sắng mở miệng, “Thằng Trụ! Chị đã sớm nhìn ra em là anh hùng nhỏ của viện chúng ta rồi, bây giờ em đi tìm đồng chí công an tố cáo ở đây có người phạm tội lưu manh, lát nữa chị mua kẹo cho em ăn.”
Được khen lại còn có kẹo ăn, mắt thằng Trụ trong nháy mắt sáng rực lên, bỏ rơi đám bạn, chạy bay đi như một cơn gió.
Cục công an cách đây không xa, Mạnh Xuân lặng lẽ chen về, nhìn thấy Mạnh Nhị Ni như một mụ điên chỉ đành lấy quần áo che chắn vẫn đang khóc, e là sợ mình mặc quần áo vào thì không tống tiền được nhà họ Tào nữa.
Công an đến rất nhanh, vừa vào đúng lúc nhìn thấy hình tượng này của Mạnh Nhị Ni, lập tức đến cả điều tra cũng đỡ phải làm.
“Dừng tay hết lại! Ai là Tào Tân Dân.”
Thím Ngọc vội vàng chỉ vào Tào Tân Dân vừa nãy bị bọn họ chặn lại không cho đi, nói với mấy công an mặc đồng phục màu xanh lục: “Đồng chí công an, cậu ta chính là Tào Tân Dân.”
Công an không nói hai lời lấy còng tay còng Tào Tân Dân lại, “Tào Tân Dân, có người tố cáo cậu phạm tội lưu manh, đi theo chúng tôi một chuyến.”
“Buông tôi ra, các người biết tôi là ai không, các người dám động vào tôi, có tin tôi làm các người mất bát cơm sắt không!” Tào Tân Dân bất mãn lớn tiếng la lối, căn bản không coi công an ra gì.
Sắc mặt Triệu Lệ Mai chấn động, buông tay khỏi Hách Hồng Mai, vội vàng chạy tới kéo chặt lấy công an, “Đồng chí công an, trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm, chồng tôi là trạm trưởng trạm lương thực, các anh chắc chắn là bắt nhầm người rồi, con trai tôi bị nhà này tính kế, các anh phải bắt bọn họ mới đúng.”
“Người cản trở thi hành công vụ đều đưa đi hết, có bắt nhầm người hay không về cục công an điều tra rõ ràng tự khắc sẽ trả lại sự trong sạch cho các người.” Đồng chí công an cương trực công chính, trực tiếp vung tay lên, đưa đi hết.
Triệu Lệ Mai ăn vạ cũng vô dụng, cuối cùng dùng ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống trừng mắt nhìn Hách Hồng Mai đang ngồi bệt dưới đất, hai người không tình nguyện bị công an đẩy đi.
Mạnh Nhị Ni từ lúc nghe thấy ba chữ Tào Tân Dân vừa nãy, cả người như rơi vào hầm băng, công an vừa đi ả ta mặc bừa quần áo vào, quét sạch vẻ đáng thương vừa nãy, điên cuồng lao tới lắc mạnh vai Mạnh Xuân.
“Gã ta vậy mà lại là Tào Tân Dân, gã căn bản không phải là con trai út Tào Tân Quân của nhà họ Tào, mày dám lừa tao, mày thiết kế tao và Tào Tân Dân lên giường! Cái con tiện nhân tâm địa đen tối này, xong rồi, xong hết rồi, mày hủy hoại cả đời tao rồi!”
“Nói không chừng là nghe nhầm ở đâu đó, liền nảy sinh ý đồ xấu xa, bây giờ ra nông nỗi này cũng là do Mạnh Nhị Ni tự chuốc lấy.”
“Đúng thế, Mạnh Nhị Ni cái con đĩ lăng loàn này chuyện gì mà chẳng làm ra được.”
Những người xung quanh chỉ trỏ Mạnh Nhị Ni xì xào bàn tán, trên mặt đều là vẻ ghê tởm.
Mạnh Nhị Ni bị tức đến mức không nói nên lời, ả ta cho dù chưa từng gặp Tào Tân Dân cũng từng nghe nói Tào Tân Dân đánh chết người, càng nghĩ càng tuyệt vọng, ngồi dưới đất trực tiếp ăn vạ khóc lóc ầm ĩ, “Tôi không sống nữa, bây giờ tôi đi chết đây, Mạnh Xuân mày chính là kẻ giết người, chính mày đã hại chết tao!”
“Mạnh Nhị Ni! Làm loạn cái gì ở đây, cút về nhà cho tôi!” Một người đàn ông xách tay nải phong trần mệt mỏi quát lớn một tiếng, quay đầu lại lại nở nụ cười hiền hòa với hàng xóm, “Con gái không hiểu chuyện gây phiền phức cho mọi người rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)