Ngược lại Mạnh Cương lại cười rất hiền hòa, “Công việc cán sự xưởng dệt này anh cũng làm được, em không cần lo lắng, chỉ là chuyện con cái phải phiền em rồi, hai chị em Mạnh Hồng Mạnh Vân lớn rồi không cần trông, Tiểu Quân mới ba tuổi em phải để tâm một chút, không thể để va đập sứt mẻ được.”
“Đúng thế đúng thế, con trai chị quý giá lắm đấy, cháu đích tôn duy nhất của nhà họ Mạnh các người, em phải trông nom cẩn thận cho chị! Ở làng chị con gái đều phải ở nhà hầu hạ chồng con làm sao có thể ra ngoài xuất đầu lộ diện được, may mà anh em về kịp thời tiếp quản công việc này của em, đúng là số sướng.” Chị dâu cả Mạnh cũng hùa theo, bày ra bộ dạng như chịu thiệt thòi.
Nhìn xem cả đại gia đình này, công việc của cô ngược lại trở thành vật trong túi của bọn họ rồi, căn bản không ai quan tâm cô có đồng ý hay không.
Mạnh Xuân cố ý tỏ vẻ nghi hoặc lên tiếng, “Anh cả sao anh không tự mình thi, là thi không đỗ sao? Dù sao thì công việc này của em anh đừng hòng nghĩ tới nữa, đã không còn rồi.”
Vẻ hiền hòa trên mặt Mạnh Cương bị quét sạch sành sanh, trong nháy mắt đằng đằng sát khí muốn đánh người, “Mày có ý gì? Vừa nãy mẹ nói mày là đồ ăn cháo đá bát tao còn không tin, nuôi mày bao lâu nay quả nhiên là nuôi ong tay áo! Không phải chỉ là một công việc thôi sao, tao nhắm trúng rồi thì nó là của tao!”
Hách Hồng Mai không tin, trừng mắt như muốn chọc thủng Mạnh Xuân, “Dựa vào đâu mà nói không cho làm là không cho làm nữa, mày là công nhân chính thức thi đỗ vào cơ mà, có phải mày không muốn nhường công việc nên cố tình lừa tao không.”
Khí thế của Mạnh Xuân còn mạnh hơn bà ta, ánh mắt đầy vẻ lên án, “Mẹ không tin thì mẹ đến xưởng mà xem, đi mà hỏi, còn không phải đều tại mẹ sao! Thượng bất chính hạ tắc loạn, nếu không phải tại mẹ và Mạnh Nhị Ni thì công việc này có thể mất được sao, anh con bây giờ nói không chừng đã là cán sự xưởng dệt rồi, con còn muốn hỏi dựa vào đâu đây này, có bản lĩnh thì mẹ đến xưởng mà làm ầm lên, đòi lại công việc này đi!”
Nói xong Mạnh Xuân cố ý lầm bầm nho nhỏ, “Cha đi xuống phía Nam sửa đường sắt cũng sắp về rồi, không biết công việc này của ông ấy còn giữ được không, đúng là mất mặt chết đi được.”
Hách Hồng Mai lập tức hoang mang lo sợ ngồi bệt xuống không biết đang nghĩ gì, trong lòng từng cơn đau như rỉ máu, tiếc đứt ruột công việc tốt đó!
Công việc đến tay lại bay mất, Mạnh Cương càng sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, giọng điệu mang theo sự oán trách, “Mẹ, mẹ đến xưởng dệt làm ầm lên đi, bây giờ đi ngay, đây đều là nghiệp chướng do mẹ và Mạnh Nhị Ni gây ra! Liên quan gì đến Mạnh Xuân, dựa vào đâu mà thu hồi công việc.”
Hách Hồng Mai tức giận nghiến răng nghiến lợi, “Làm ầm làm ầm làm ầm! Làm ầm mọi chuyện lên, mày muốn làm mất luôn cả công việc của cha mày à? Cả nhà húp gió Tây Bắc mà sống! Mẹ còn cách khác, công việc này không thiếu phần mày đâu.”
Mạnh Xuân từ sớm đã đoán được cả nhà này đều là loại bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh, đặc biệt là Hách Hồng Mai càng là kẻ khôn nhà dại chợ, cô ngược lại tò mò xem Hách Hồng Mai nghĩ ra cách tồi tệ gì.
Tròng mắt Hách Hồng Mai đảo liên hồi, lại chuyển hướng sang Mạnh Xuân, bà ta hắng giọng, “Tao đã xem mắt cho mày một đám rồi, con trai cả của trạm trưởng trạm lương thực Tào Tân Dân, tuy nói người ta là đời vợ hai nhưng người ta không có con, mày gả vào đó thì cứ chờ mà hưởng phúc, tao nuôi mày lớn ngần này không hại mày đâu!”
Hóa ra vẫn là đánh chủ ý lên người cô!
Tùy tiện nghe ngóng một chút là biết nhà tử tế không ai gả con gái cho Tào Tân Dân, người vợ trước của gã chính là bị gã bạo hành đánh chết.
Kiếp trước Hách Hồng Mai cầm năm trăm đồng bán cô cho Tào Tân Dân, kiếp này còn muốn bán cô đổi lấy tiền mua công việc cho Mạnh Cương.
Làm gì có chuyện tốt như vậy!
“Con đĩ lăng loàn này mày không đồng ý cũng vô dụng! Chuyện này cứ quyết định như vậy đi, sáng mai gặp mặt ở nhà, mày dám giở trò gì xem tao có chỉnh chết mày không.” Hách Hồng Mai thấy cô không nói gì, lập tức mất đi vẻ thương lượng, “Cho dù mày có cha mẹ ruột, mày cũng là do tao nuôi lớn, cả đời này mày đều phải làm trâu làm ngựa cho tao, tao nói cho mày biết, mày không thoát được đâu!”
Trong lòng Mạnh Xuân không nhịn được cười lạnh, không chút khách khí liền chìa tay ra, “Vậy mẹ đưa tiền cho con, bây giờ con phải đi sắm sửa chút đồ, quần áo của con rách rưới như kẻ lang thang ngoài đường thế này, ai mà thèm để mắt tới con, mẹ đừng có mà dã tràng xe cát biển Đông.”
Hách Hồng Mai chằm chằm nhìn cô, nể tình cô vẫn còn giá trị lợi dụng, vừa chửi bới vừa móc ra ba đồng, “Nhiều hơn thì không có đâu!”
Thịt muỗi cũng là thịt, Mạnh Xuân vội vàng cất vào chiếc túi đeo chéo màu xanh quân đội của mình, lại đột nhiên hỏi: “Mẹ, khi nào mẹ phát biểu sám hối trong đại hội nhớ thông báo cho con, con nhất định sẽ đích thân có mặt để tiếp nhận sự sám hối của mẹ.”
Khuôn mặt Hách Hồng Mai trong nháy mắt khó coi tột độ, Mạnh Xuân nói xong liền đóng sầm cửa bỏ đi, bỏ lại tiếng gầm thét của Hách Hồng Mai ở phía sau.
Cô căn bản không hề có ý định đi sắm sửa đồ đạc gì, nắm chặt tiền đi đến cửa hàng ăn uống quốc doanh trước, định bụng ăn uống no say rồi đi tìm Mạnh Nhị Ni, giới thiệu “người đàn ông tốt” Tào Tân Dân này cho ả ta.
Nhân viên phục vụ của cửa hàng ăn uống quốc doanh đúng lúc là bạn học cấp một của Mạnh Xuân, Lưu Xuân Hồng, Mạnh Xuân vừa bước vào đã thấy cô ấy nước mắt nước mũi tèm lem đang dọn dẹp đồ đạc, “Xuân Hồng cậu sao thế?”
Lưu Xuân Hồng lau nước mắt, cũng có chút tủi thân, “Hôm nay công an đi đi lại lại lục soát mấy bận, cứ khăng khăng nói có người giấu vàng ở đây, giám đốc mắng tớ một trận, nói là do tớ không trông chừng khách hàng cẩn thận gây ra tổn thất cho cửa hàng, cậu nói xem chuyện này có thể trách tớ sao?”
Mạnh Xuân đương nhiên là đồng tình với cô ấy, “Chuyện này sao có thể trách cậu được, giám đốc các cậu đúng là quá đáng thật.”
Có người nói đỡ cho mình, tâm trạng của Lưu Xuân Hồng cũng tốt hơn nhiều, “Chúng ta nói nhỏ thôi, không nói nữa, cậu vẫn ăn mì Dương Xuân đúng không? Mau ngồi đi.”
Mạnh Xuân đi tìm một chiếc bàn sát tường ngồi xuống, đang cầm giấy ăn lau bàn, trong đầu đột nhiên lóe lên một tia sáng, vàng? Sao lại quen thuộc thế nhỉ.
Đang suy nghĩ thì đối diện đột nhiên có một gã đàn ông gầy gò ngồi xuống, trán lấm tấm mồ hôi, hai chân không ngừng run rẩy, thỉnh thoảng lại dùng mắt nhìn cô rồi lại nhìn ra cửa cửa hàng ăn uống quốc doanh.
Cô kỳ lạ nhíu mày, liếc mắt một cái, nhìn thấy vết sẹo kéo dài từ xương mày đến khóe miệng của gã, trong nháy mắt cả người nổi da gà, cô nhớ ra rồi!
Kiếp trước có một vụ án mạng do buôn lậu vàng gây ra, lúc phạm nhân lấy vàng thì bị công an nhắm trúng, để chạy trốn gã đã cướp bóc giết chết một người, ảnh truy nã dán đầy đường lớn ngõ hẻm.
Tim Mạnh Xuân đập thót lên tận cổ họng, bàn tay nắm chặt túi xách run rẩy không ngừng, nhưng ngoài mặt lại giả vờ bình tĩnh cúi đầu, cô phải nghĩ cách rời đi mà không thu hút sự chú ý.
“Anh đã nói là đi đón em rồi, sao em lại tự mình đến đây?”
Mạnh Xuân nghe thấy tiếng động xoạch một cái quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông cao lớn sải bước đi tới, vóc dáng anh cứng cáp thẳng tắp, thân hình cơ bắp nhìn là thấy có cảm giác an toàn, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng tràn đầy vẻ hoang dã, mái tóc húi cua gọn gàng càng khiến người đàn ông thêm phần rắn rỏi.
Mạnh Xuân trong nháy mắt cứng đờ, lại là anh, Cố Trường An!
Kiếp trước cha mẹ ruột của cô có ơn với nhà họ Cố, nhà họ Cố muốn để Cố Trường An cưới Mạnh Nhị Ni, người thay thế cô nhận người thân, anh không chịu, mặc cho Mạnh Nhị Ni giở đủ ba mươi sáu kế, anh cũng không mảy may dao động, cuối cùng làm nhiệm vụ hy sinh trên chiến trường, là một vị anh hùng.
“Sao thế? Giận anh thật rồi à, anh xin lỗi em, mời em ăn thịt kho tàu được không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)