“Ôi trời đất ơi, con gái lớn nhà họ Mạnh treo cổ rồi, mau mau mau, mau kéo con bé xuống!”
Hách Hồng Mai hùng hổ dẫn theo Chủ nhiệm Ngô ăn mặc gọn gàng vừa đến liền nhìn thấy cảnh này, Chủ nhiệm Ngô vội vàng hét lên gọi người ôm lấy chân Mạnh Xuân kéo cô xuống.
“Cháu gái, cháu có khó khăn gì Hội Liên hiệp Phụ nữ chúng tôi sẽ giúp cháu, cháu không thể tìm đến cái chết được.”
Mái tóc rối bù cộng thêm vết tát trên mặt, có sức thuyết phục hơn bất cứ thứ gì, cô ngồi bệt dưới đất nước mắt lưng tròng nhìn Chủ nhiệm Ngô, đưa bức thư vừa tìm được qua, “Chủ nhiệm Ngô bà xem đi, trong lòng cháu tủi thân lắm, Hách Hồng Mai đi đâu cũng nói cháu là đứa nhặt được, bắt cháu nhẫn nhục chịu đựng hầu hạ bọn họ, hơi tí là đánh mắng cháu.
Hôm nay cháu mới biết năm nào bà ta cũng nhận tiền gửi nuôi của cha mẹ ruột cháu, vậy mà lại chà đạp cháu như thế này! Cháu còn sống làm gì nữa.”
Hách Hồng Mai nhìn thấy bức thư đó, sắc mặt thoắt cái trắng bệch, chột dạ và hoảng loạn liên tục xua tay, “Không, không phải, bức thư này là nó làm giả, không phải thật đâu, là nó cố tình tính kế tôi.”
Chủ nhiệm Ngô lật đi lật lại xem bức thư ố vàng, chữ ký và điểm chỉ này không thể làm giả được, mấy người phụ nữ vừa kéo Mạnh Xuân xuống cũng chen vào xem trò vui.
Hừ!
Nhìn rõ số tiền gửi đến mỗi năm, có một thím lập tức không nhịn được nữa, “Bà thì có cái gì đáng để tính kế! Nhiều tiền thế này đủ nuôi cả đại gia đình các người còn dư, tôi thấy bà tính kế Mạnh Xuân thì có, nói con bé là đứa nhặt được coi con bé như con hầu để sai bảo thì thôi đi, lại còn chửi Mạnh Xuân không ra gì, uổng công trước đây tôi còn tin thật!”
“Đúng thế, tôi cứ tưởng Mạnh Xuân phẩm hạnh không tốt thật, nhưng Hách Hồng Mai vẫn nhặt con bé về nuôi lớn, trong viện chúng ta ai nhắc đến bà ta mà chẳng khen một câu là người tốt bụng, đúng là mù mắt nhìn lầm người rồi.”
Nghe thấy những lời này, Chủ nhiệm Ngô lập tức trừng mắt, “Hách Hồng Mai! Bà đúng là không phải con người, cầm tiền của cha mẹ người ta đưa, lại còn bắt con gái người ta hầu hạ cả đại gia đình các người từ trong ra ngoài, sao bà tính toán giỏi thế, than tổ ong cũng không nhiều mưu mô bằng bà.”
Hách Hồng Mai lập tức hoảng hốt, chuyện này hoàn toàn khác với những gì bà ta nghĩ, lập tức chỉ vào Mạnh Xuân tức giận nhảy cẫng lên, “Chủ nhiệm Ngô, cho dù tôi có lấy tiền, thì tôi nuôi nó lớn ngần này không có công lao cũng có công vất vả chứ, nó dám đánh tôi sao bà không nói.”
Không đợi Chủ nhiệm Ngô mở miệng, tiếng khóc của Mạnh Xuân càng lớn hơn, “Trong lòng cháu khổ lắm, cháu còn chưa hỏi bà ta tại sao lại nói cháu là đứa nhặt được, bây giờ lại vu khống cháu đánh người rồi, cha mẹ ruột của cháu làm nghiên cứu, Hách Hồng Mai đây chính là bức hại người nhà của anh hùng cúc cung tận tụy, Hội Liên hiệp Phụ nữ các bà không giáo dục bà ta, sau này phụ nữ chúng cháu làm sao dám tin tưởng Hội Liên hiệp Phụ nữ nữa?”
“Đúng thế Chủ nhiệm Ngô, cho dù có đánh Hách Hồng Mai thật thì cũng là đáng đời bà ta, Hách Hồng Mai đối xử với Mạnh Xuân như thế, con thỏ bị ép quá cũng biết cắn người đấy.”
Không ít hàng xóm láng giềng đều cảm thấy mình bị Hách Hồng Mai lừa gạt, trong lòng hận bà ta chết đi được, nhao nhao lên tiếng hùa theo. Mạnh Xuân muốn chính là hiệu quả này, nước mắt trên mặt như hạt châu đứt chỉ, phối hợp khóc càng thêm tủi thân.
“Nói láo! Các người câm hết miệng lại cho tôi!” Hách Hồng Mai sắp bị tức điên rồi, rõ ràng bà ta gọi Chủ nhiệm Ngô đến để ra mặt cho bà ta cơ mà! Làm gì có cái lý lẽ này, bà ta không chịu buông tha nằm lăn ra đất, vừa định ăn vạ lăn lộn.
Chủ nhiệm Ngô nghe từng câu từng chữ này, cũng tức giận không thôi, liền kéo Hách Hồng Mai dưới đất lên, “Hách Hồng Mai, hành vi này của bà quả thật quá tồi tệ, bây giờ bà đi theo tôi một chuyến.”
Ai mà không biết vào Hội Liên hiệp Phụ nữ là phải tiếp nhận giáo dục, còn phải phát biểu sám hối trong đại hội, đừng nói là mất mặt đến tận mười dặm, công việc chưa chắc đã giữ được, Hách Hồng Mai trong nháy mắt sợ vỡ mật.
Mạnh Xuân ở bên cạnh khóc thút thít lau nước mắt, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn, “Chủ nhiệm Ngô, là bà đã giải cứu cháu, Hội Liên hiệp Phụ nữ có bà thật sự quá tốt rồi, bà đúng là một vị lãnh đạo tốt phục vụ nhân dân, các thím, cháu cũng cảm ơn các thím, là các thím đã trừ hại cho dân.”
Một tràng tâng bốc này khiến Chủ nhiệm Ngô cả người khoan khoái, nhìn Hách Hồng Mai lập tức thấy chỗ nào cũng chướng mắt, mấy người phụ nữ trong sân được Mạnh Xuân khen ngợi khí thế càng hăng hơn, liền ồn ào cùng Chủ nhiệm Ngô khiêng Hách Hồng Mai đi.
Thấy Hách Hồng Mai giãy giụa như con gà con vô cùng thảm hại, Mạnh Xuân cúi đầu nhếch mép cười, nhưng khi ngẩng đầu lên lại là khuôn mặt đầy vẻ biết ơn, cúi đầu chào mấy thím vừa giúp đỡ nói chuyện.
“Các thím, cảm ơn các thím đã tin tưởng cháu, nói giúp cháu nhiều lời như vậy, sau này có việc gì cần cháu giúp đỡ cháu tuyệt đối không chối từ!”
Hàng xóm láng giềng sống với nhau, trước đây bọn họ đều tin vào những lời nói bậy bạ của Hách Hồng Mai, bây giờ nghe thấy lời này đều thấy xấu hổ vô cùng, từng người không nói được mấy câu đã chạy đi mất, thầm thề sau này phải giúp đỡ Mạnh Xuân nhiều hơn.
Mạnh Xuân thấy hòm hòm rồi mới quay người vào nhà, cầm sổ hộ khẩu đến bưu điện trước, chứng minh quan hệ mẹ con với Hách Hồng Mai, tra ra địa chỉ những bức thư mà cha mẹ ruột cô gửi đến trong mười mấy năm qua.
Cô không có thời gian xem nhiều, sắp đến giờ tan làm rồi, cô không ngừng nghỉ chạy đến ủy ban đường phố, chuyển hộ khẩu ra ngoài lập thành hộ độc lập, sổ hộ khẩu độc hộ vào thập niên tám mươi là một trang riêng biệt, Mạnh Xuân cất kỹ trang của mình, nhân lúc trong nhà không có ai lại để sổ hộ khẩu về chỗ cũ.
Đến tối Hách Hồng Mai mới được thả về, trong lòng kìm nén cục tức đập phá đồ đạc loảng xoảng, nhưng lại không tìm được cớ để gây sự với Mạnh Xuân.
Mạnh Xuân cũng không thèm để ý đến bà ta, nhốt mình trong phòng viết ra mấy địa chỉ gửi thư khác nhau mà cô tra được, xem ra mười mấy năm nay bọn họ đã chuyển chỗ không ít lần, cha mẹ ruột của cô một năm sau mới trở về, cô không thể đợi được nữa.
Mạnh Xuân khoanh tròn vào địa chỉ gửi thư gần đây nhất, quyết định đánh cược một phen, gửi thư qua đó xem cha mẹ ruột của cô có nhận được không, làm xong những việc này Mạnh Xuân mới lên giường.
Sáng sớm hôm sau trời vừa hửng sáng, cô đã ra khỏi nhà, phải làm một việc lớn!
Bán công việc!
Kiếp trước công việc cán sự xưởng dệt mà cô vất vả thi đỗ bị Mạnh Nhị Ni cướp mất, sau khi anh cả Mạnh Cương dẫn vợ về thành, cũng nhắm trúng công việc này, hai người tranh giành đến mức trời đất mù mịt.
Đời này ai cũng đừng hòng có được công việc này của cô.
Khi Mạnh Xuân thấp thỏm bước đến xưởng dệt, văn phòng của Khoa trưởng Triệu phòng nhân sự đã sáng đèn.
“Cốc cốc cốc...”
“Vào đi!”
Mạnh Xuân đẩy cửa bước vào, đi thẳng vào vấn đề với Khoa trưởng Triệu, “Khoa trưởng Triệu, nói thật với chú cháu đến sớm thế này là có việc muốn nhờ chú giúp đỡ, cháu nghe nói mấy ngày trước con gái chú muốn đổi công việc trong phân xưởng sang ngồi văn phòng, còn nói có thể bù thêm hai trăm đồng.”
“Cháu có ý định đổi công việc à?” Khoa trưởng Triệu lập tức đóng nắp bút trên tay lại, thở dài một tiếng, “Chuyện này làm chú sầu chết đi được, ai cũng muốn ngồi văn phòng, nhưng công việc văn phòng này chỗ nào người nấy làm, không ai chịu nhường, mà con gái chú đang mang thai thật sự không làm nổi công việc trong phân xưởng nữa.”
Ông ấy cũng không hỏi tại sao, công việc ở Kinh Thị này ngày càng khó thi, hỏi tới hỏi lui nhỡ đâu cô hối hận thì ông ấy biết tìm ai.
Mạnh Xuân gật đầu thật mạnh, “Cháu chỉ có một điều kiện, có người hỏi thì đừng nói công việc này là dùng năm trăm đồng mua của cháu.”
Khoa trưởng Triệu đương nhiên đồng ý, hai người ăn nhịp với nhau, Mạnh Xuân cầm trang hộ khẩu của mình đi theo ông ấy đi làm thủ tục chuyển giao công việc.
Công nhân trong xưởng dần dần bắt đầu làm việc, thủ tục của Mạnh Xuân cũng làm xong xuôi, hai vợ chồng Khoa trưởng Triệu trông có vẻ thở phào nhẹ nhõm, trên mặt đều là niềm vui sướng, Mạnh Xuân sờ xấp tiền dày cộp trong chiếc túi đeo chéo của mình cũng cảm thấy vô cùng sung sướng!
Cô chạy như bay về nhà, vừa đẩy cửa ra, ồn ào nhốn nháo như cái chợ, một nam một nữ xám xịt đang ngồi bên trong, người phụ nữ còn bế một đứa bé trai mũi chảy thò lò, Hách Hồng Mai cười đến mức nếp nhăn xếp đầy mặt, dọa chết người ta!
Bây giờ đang đúng dịp thanh niên trí thức ồ ạt về thành, quả nhiên là Mạnh Cương, đứa con trai duy nhất của Hách Hồng Mai dẫn theo cô vợ cưới ở nông thôn về rồi, Mạnh Xuân bước qua hai con bé đang cãi lộn ở cửa đi vào.
Hách Hồng Mai vừa nhìn thấy Mạnh Xuân nụ cười trên mặt lập tức biến mất, vội vàng đóng chặt cửa lại xác nhận không ai nghe thấy, mới dám chửi bới: “Cái con ranh con chết tiệt! Còn biết đường về à? Đúng lúc anh mày ở dưới quê chịu bao nhiêu khổ cực, vất vả lắm mới về đoàn tụ, công việc đó của mày nhường luôn cho anh mày đi, mày cứ ở nhà giúp anh mày trông cháu trai cháu gái là được rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



