Trần Kiến Quốc hơi bực bội xua tay: “Ngọc Trân, em đừng quan tâm đến cô ta! Chính vì em quá lương thiện nên cô ta bây giờ mới dám làm loạn như vậy!”
Tô Ngọc Trân mím môi không nói gì nữa, an ủi Trần Tử Ngọc một lát rồi nói: “Kiến Quốc ca ca, anh và Tử Ngọc ngồi chơi một lát, em đi nấu cơm cho hai người.”
Lúc nấu cơm, Tô Ngọc Trân mới phát hiện lương thực của mình cũng không còn nhiều.
Trưa nay để hai cha con Trần Kiến Quốc ăn ngon ăn no, ả không những nấu hết nắm mì sợi cuối cùng, mà còn ốp luôn hai quả trứng gà cuối cùng.
Bây giờ trong thùng gạo chỉ còn lại khoảng hai cân gạo, theo sức ăn của Trần Kiến Quốc, chút gạo này cũng chỉ đủ cho ba người họ ăn một bữa.
Ả cắn răng, đổ hết gạo vào nồi, lại mang miếng thịt ba chỉ hun khói cuối cùng ra nấu, ngay cả xào rau cải chíp cũng cho một thìa mỡ lợn lớn.
Trần Tử Ngọc ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, Trần Kiến Quốc cũng vô cùng cảm kích nói với ả: “Ngọc Trân, thật sự cảm ơn em quá, nếu không có em, anh và Tử Ngọc hôm nay chắc phải nhịn đói cả ngày rồi.”
Tô Ngọc Trân gượng cười.
Trần Kiến Quốc lập tức nhận ra sắc mặt của ả không đúng, quan tâm hỏi: “Ngọc Trân, có phải em gặp khó khăn gì không?”
Tô Ngọc Trân cúi đầu, bộ dạng bối rối vê vê vạt áo: “Kiến Quốc ca ca, hoàn cảnh nhà em anh cũng biết rồi đấy. Chỗ này hôm nay là chút lương thực cuối cùng của em rồi...”
Trần Kiến Quốc nghe Tô Ngọc Trân nói vậy, vừa cảm kích vừa xót xa.
Tô Ngọc Trân đã hết lương thực rồi, hôm nay còn cho hai cha con hắn ăn ngon như vậy, nghĩ lại Thẩm Như Ý với tư cách là vợ mình...
“Ngọc Trân, em yên tâm, lát nữa anh về sẽ bảo Thẩm Như Ý đi mua lương thực mang sang cho em.” Trần Kiến Quốc nói.
Trần Tử Ngọc lập tức bổ sung: “Còn phải bắt bà ta mua thịt và trứng gà cho dì Tô nữa.”
Lúc này, Thẩm Như Ý - người đang bị hai cha con nhà họ Trần tính kế bắt đi mua lương thực mua thịt cho Tô Ngọc Trân - đã ở nhà họ Thẩm rồi.
Thẩm Quốc Khánh từ khi chân bị thương ở nhà, liền làm nghề mộc.
Lúc Thẩm Như Ý về đến nhà, anh ấy đang búng dây mực.
Thấy Thẩm Như Ý về, anh ấy lập tức bỏ công việc trong tay xuống: “Tiểu muội, em ly hôn với Trần Kiến Quốc xong rồi à?”
Thẩm Như Ý lắc đầu: “Đại ca, anh biết đấy, quân hôn khó ly hôn lắm, không nhanh thế đâu.”
Thẩm Quốc Khánh vừa nghe Thẩm Như Ý chưa ly hôn đã về, theo bản năng cho rằng Trần Kiến Quốc lại ức hiếp cô, cả người lập tức tỏa ra vài phần sát khí.
“Thằng chó Trần Kiến Quốc đó có phải lại ức hiếp em không, đại ca đi đập nó!”
Thẩm Quốc Khánh nói xong, liền xách luôn cây rìu định đi ra ngoài.
Thẩm Như Ý vội vàng cản anh ấy lại: “Đại ca, không phải hắn lại ức hiếp em đâu. Là em về tìm anh có việc.”
Cô nhìn xuống cái chân thọt của Thẩm Quốc Khánh: “Đại ca, em muốn chữa chân cho anh!”
Thẩm Như Ý nghiêm túc nhìn đại ca, đôi mắt trong veo không chớp.
Thẩm Quốc Khánh sửng sốt một chút, khóe miệng lập tức nở một nụ cười khổ, xua tay nói: “Em gái, chân của đại ca đã bao nhiêu năm rồi, không chữa khỏi được đâu, em đừng tốn công vô ích nữa...”
Cái chân này của anh ấy hồi đó đã từng đến bệnh viện quân khu ở Hỗ Thị, Kinh Thành để chữa trị, đều không chữa khỏi, em gái chẳng qua chỉ học y thuật với ông nội vài năm, lẽ nào còn giỏi hơn những bác sĩ chuyên gia ở các bệnh viện lớn đó sao?
Thẩm Quốc Khánh sợ mình lại một lần nữa thất vọng, nên không ôm hy vọng.
Thẩm Như Ý kéo tay áo đại ca lắc lắc, hiếm khi làm nũng nói: “Đại ca, anh cũng biết, em từ nhỏ đã theo ông nội học y, nhưng em lớn lên còn chưa kịp chữa bệnh cứu người đã gả cho Trần Kiến Quốc. Bây giờ em sắp ly hôn với hắn rồi, em muốn ôn lại y thuật, sau này cũng có cái nghề để mưu sinh.
Đại ca, anh là bệnh nhân đầu tiên em có thể tìm được, anh cứ để em thử xem sao nhé?”
Thẩm Quốc Khánh nhìn đứa em gái mình cưng chiều từ nhỏ đến lớn, sao nỡ từ chối, vội vàng gật đầu nói: “Được được được, đại ca đồng ý với em, cho em chữa!”
“Cảm ơn đại ca!” Trên mặt Thẩm Như Ý lập tức nở nụ cười rạng rỡ.
——
“Đại ca, cái chân này của anh, em chữa được!”
Sau khi Thẩm Như Ý sờ nắn mắt cá chân bị thương của Thẩm Quốc Khánh một lượt, trong lòng đã nắm chắc, phần thắng cũng lớn hơn một chút.
Xương mắt cá chân của đại ca không bị vỡ vụn, chỉ là lúc đó sau khi gãy không được tiến hành điều trị nối xương đúng cách kịp thời, dẫn đến xương mọc lệch.
Trường hợp này, dùng phương pháp nối lại xương gãy mà cô đã dự tính trước đó là được.
“Tiểu muội, em nói thật sao?”
Thẩm Quốc Khánh vốn không ôm hy vọng gì, nhưng lúc này nghe Thẩm Như Ý nói có thể chữa được, anh ấy vẫn không khỏi kích động.
Nhưng chỉ một thoáng, cảm xúc kích động đó đã bị anh ấy đè nén xuống.
Tuy nhiên trên mặt vẫn cười ha hả nói: “Được rồi, em gái, em nói chữa được, vậy em cứ chữa cho anh. Nếu em chữa khỏi cho anh, anh sẽ quay lại quân đội, đánh cho thằng chó Trần Kiến Quốc kia nằm bẹp dí!”
“Vâng!” Thẩm Như Ý nghe đại ca vẫn muốn quay lại quân đội, biết đại ca không hề mất đi hy vọng vào cuộc sống, vui vẻ gật đầu thật mạnh.
“Đại ca, vài ngày nữa em chuẩn bị xong sẽ về làm phẫu thuật cho anh, hôm nay em về trước đây.”
Mục đích chính của Thẩm Như Ý hôm nay về là kiểm tra chân cho đại ca, bây giờ việc đã làm xong, cô liền chuẩn bị về.
Dù sao ngày mai cô còn rất nhiều việc phải làm.
“Em gái, em khó khăn lắm mới về một chuyến, ít ra cũng đợi cha mẹ tan làm, ăn bữa cơm tối ở nhà rồi hẵng đi chứ!” Thẩm Quốc Khánh vội vàng giữ người.
“Hôm kia cha mẹ và anh hai, chị dâu hai về thấy đồ em mua về, còn trách anh sao không giữ em ở lại ăn cơm tối.”
Thẩm Như Ý cười nói: “Đại ca, nếu em ăn cơm tối xong mới về, đi nửa đường trời đã tối rồi, anh yên tâm sao?”
Thẩm Quốc Khánh:...
“Vậy thì đừng về nữa, cứ ở nhà ngủ lại, vừa hay phòng của em vẫn còn giữ lại cho em đấy.”
Thực ra Thẩm Như Ý cũng không muốn về nhìn thấy bản mặt của hai cha con kia, nhưng nghĩ đến những việc ngày mai phải làm, sợ về muộn sẽ không kịp.
Vẫn là từ chối đại ca.
Cô vừa quay người định đi, liền thấy một bóng dáng cao lớn đang đi về phía cổng nhà họ Thẩm.
Thẩm Như Ý:...
Sở Tranh Vanh sao lại đến nữa?
Sở Tranh Vanh bước vào sân, đưa một túi đồ cho Thẩm Quốc Khánh: “Thẩm đại ca, cho anh.”
“Tranh Vanh, cảm ơn nhé.” Thẩm Quốc Khánh nhận lấy đồ trong tay Sở Tranh Vanh, tùy ý cảm ơn một câu, rồi hỏi Sở Tranh Vanh: “Đúng rồi, cậu đến bằng gì? Có lái xe không?”
“Thẩm đại ca, anh rời quân đội lâu rồi, tư tưởng có chút lơi lỏng rồi đấy nhé? Xe là của công, em đưa đồ cho anh là việc tư, sao có thể lấy của công làm việc tư được?” Sở Tranh Vanh cười lưu manh trả lời.
“Thôi bỏ đi, cho dù không lái xe, cậu cũng có thể đi bộ về cùng Như Ý. Có cậu ở đây, anh yên tâm.” anh cả vỗ vai Sở Tranh Vanh nói.
Sở Tranh Vanh liếc nhìn Thẩm Như Ý một cái: “Em may mắn đấy, anh đạp xe đạp đến.”
Thẩm Như Ý chào tạm biệt đại ca, cùng Sở Tranh Vanh bước ra khỏi sân nhà họ Thẩm.
Xe đạp của Sở Tranh Vanh đỗ ngay ngoài tường rào nhà họ Thẩm.
Anh chống đôi chân dài, đã ngồi vững vàng trên chiếc xe đạp: “Lên xe.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



