Trần Tử Ngọc quệt nước mắt, khóc lóc nói: “Ba về đơn vị rồi, dì Tô chê con phiền, đuổi con về. Mẹ ơi, chỉ có mẹ là tốt với con nhất thôi, hu hu hu...”
Nhìn Trần Tử Ngọc, cảm xúc mãnh liệt trong mắt Thẩm Như Ý dần tan biến, thay vào đó là một tia lạnh lẽo.
Đứa trẻ này, thật sự đã bị Tô Ngọc Trân dạy hỏng rồi, mở miệng ra là nói dối.
Cô đã đối đầu với Tô Ngọc Trân hai đời, quá hiểu rõ bản chất của ả ta.
Tô Ngọc Trân bất kể có muốn gả cho Trần Kiến Quốc hay không, chỉ cần ả vẫn muốn quyến rũ Trần Kiến Quốc, ả sẽ không bao giờ tỏ thái độ khó chịu với Trần Tử Ngọc, càng không có chuyện đuổi thằng bé về.
Ả chỉ mong có thêm thời gian ở riêng với Trần Tử Ngọc, để dạy dỗ thằng bé đồng lòng với ả.
Trần Tử Ngọc quệt nước mắt khóc nửa ngày, thấy Thẩm Như Ý vẫn không có phản ứng gì.
Thằng bé lén nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Thẩm Như Ý, khóc to hơn một chút: “Hu hu hu... Mẹ ơi, Tử Ngọc biết lỗi rồi, mẹ tha thứ cho Tử Ngọc, đừng giận nữa có được không?”
Thẩm Như Ý khoanh tay trước ngực, từ trên cao nhìn xuống đứa trẻ mới cao đến đùi mình: “Được thôi!”
“Được thôi, bây giờ cậu lấy nguyên văn câu cậu chửi tôi đi chửi Tô Ngọc Trân một trận, tôi sẽ tha thứ cho cậu.”
Tiếng khóc của Trần Tử Ngọc lập tức nghẹn lại ở cổ họng, thằng bé không dám tin nhìn Thẩm Như Ý.
Thằng bé tuy thông minh, nhưng dù sao cũng mới năm tuổi, nghe Thẩm Như Ý nói vậy, lập tức không diễn tiếp được nữa.
Sắc mặt thằng bé thay đổi liên tục, ánh mắt nhìn Thẩm Như Ý cũng thêm vài phần hung ác.
Chút tình mẫu tử theo bản năng vừa mới nhen nhóm trong lòng Thẩm Như Ý, nháy mắt lại nguội lạnh.
Cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần đứa con vô ơn này sẽ chửi bới cô một trận.
Thẩm Như Ý nhìn cảnh Trần Tử Ngọc mách lẻo với Trần Kiến Quốc, cười lạnh nhướng mày.
Không hiểu sao, cô cảm thấy bộ dạng giả tạo của Trần Tử Ngọc khi nói câu vừa rồi, giống hệt Tô Ngọc Trân.
Cô vẫn không nhịn được có chút đau lòng, hai năm nay là do cô sơ suất, mới để Trần Kiến Quốc đưa Trần Tử Ngọc đi ngày đêm ở chung với Tô Ngọc Trân, đến mức đứa trẻ cô một tay nuôi lớn lại xa cách với cô.
Trần Kiến Quốc nhìn biểu cảm của Thẩm Như Ý, cố nén cơn giận trong lòng: “Như Ý, cho dù em có không thích đồng chí Tô đến đâu, cũng không nên dạy trẻ con đi chửi bới người khác.”
Cô mỉa mai: “Hừ, tôi bảo nó đi chửi Tô Ngọc Trân là do tôi dạy, vậy bây giờ nó mở miệng ra là gọi tôi một tiếng người đàn bà xấu xa thì là ai dạy?”
“Lúc nó chửi tôi, anh là kẻ điếc, là kẻ câm! Chửi Tô Ngọc Trân, thì chạm đến cục cưng của anh rồi sao?” Từng câu từng chữ của Thẩm Như Ý đều chua ngoa cay nghiệt.
Trần Kiến Quốc bị cô chặn họng đến mức sắc mặt xanh mét, không nói được lời nào.
Cuối cùng chỉ đành xách Trần Tử Ngọc lên, đè lên đầu gối đánh đòn: “Ba cho con chửi mẹ này, cho con chửi mẹ này...”
Trần Tử Ngọc lập tức khóc cha gọi mẹ, vừa khóc vừa chỉ vào Thẩm Như Ý mắng: “Người đàn bà xấu xa, bà chính là người đàn bà xấu xa, đồ chuyên gây chuyện, tại sao bà lại xúi giục ba đánh tôi!”
Thẩm Như Ý lười xem hai cha con kinh tởm này diễn kịch, trực tiếp khóa cửa phòng mình rồi đi ra ngoài.
Trần Kiến Quốc thấy cô lại định đi, vội vàng dừng tay, hỏi: “Em đi đâu?”
Thẩm Như Ý quay đầu nhìn hắn một cái, nói: “Về thăm đại ca tôi.”
Trần Kiến Quốc há miệng, vốn định nói, muộn thế này rồi, cô còn về làm gì?
Nhưng nghĩ đến việc Thẩm Như Ý hai ngày trước vừa mắng hắn vong ân phụ nghĩa, lúc này hắn mà nói không cho cô về, cô trực tiếp đứng giữa sân chửi bới, người mất mặt vẫn là hắn.
Lời đến khóe miệng Trần Kiến Quốc biến thành: “Vậy em đi sớm về sớm, anh và Tử Ngọc đợi em về ăn cơm.”
Thẩm Như Ý cười khẩy nhìn hắn một cái, đi thẳng.
Vốn dĩ cô định về bàn bạc với đại ca chuyện phẫu thuật trước.
Nhưng Trần Kiến Quốc nhắc đến chuyện nấu cơm, đã làm cô nhớ ra.
Định mức lương thực của tháng mới đã có thể đi mua rồi.
Bây giờ vật tư thiếu thốn, mỗi người mỗi tháng có bao nhiêu lương thực đều được quy định sẵn.
Cư dân bình thường ở Vân Thành mỗi người mỗi ngày là hai trăm gam lương thực tinh, hai trăm gam lương thực thô, một tháng là mười hai cân lương thực tinh, mười hai cân lương thực thô.
Quân nhân như Trần Kiến Quốc mỗi người mỗi tháng là bốn mươi lăm cân lương thực, ngoài ra có một cân thịt và một cân rưỡi dầu thực vật.
Những định mức này không phải chỉ cần cầm tiền và tem phiếu là có thể mua được, mà còn phải có sổ lương thực. Lương thực định mức nếu không đủ ăn, thì chỉ có thể ra chợ đen mua lương thực giá cao.
Trần Kiến Quốc tuy mỗi tháng chỉ đưa cho cô bảy đồng, nhưng sổ lương thực lại để chỗ cô, chính là để cô bỏ tiền ra mua lương thực định mức cho hai cha con hắn.
Bây giờ không sống chung nữa, nhưng lương thực thì không thể không lấy.
Có điều hôm nay muộn rồi, nhân viên trạm lương thực đã tan làm, chuyện mua lương thực để ngày mai hẵng tính.
Trần Kiến Quốc bước vào bếp, mới nhớ ra trong nhà hết lương thực rồi.
Không khỏi nhíu chặt mày, quay đầu hỏi Trần Tử Ngọc: “Chiều nay mẹ con không đi mua lương thực sao?”
Trần Tử Ngọc bĩu môi, sụt sịt mũi: “Ba, người đàn bà xấu xa đó chắc chắn sẽ không mua lương thực về đâu, chúng ta vẫn nên đến chỗ dì Tô đi!”
Trần Kiến Quốc thở dài một hơi: “Cũng chỉ đành đến chỗ dì Tô của con mượn chút lương thực ăn tạm vậy.”
“Ba, bây giờ nếu ba không thể ly hôn với bà ta, hay là đón bà nội đến đi! Bà nội trị bà ta giỏi lắm.” Trần Tử Ngọc hiến kế cho Trần Kiến Quốc.
Trần Kiến Quốc nhíu mày suy nghĩ một lát.
Cảm thấy đây quả thực là một ý kiến hay của Trần Tử Ngọc, Thẩm Như Ý làm loạn với hắn có thể nói là vợ chồng cãi nhau.
Nhưng làm loạn với mẹ chồng thì là bất hiếu rồi.
Bước chân vốn định đi đến ký túc xá của Tô Ngọc Trân rẽ sang hướng khác, hắn đi đến phòng trực ban gọi điện thoại về quê.
Trương Xuân Phương trong điện thoại vừa nghe Thẩm Như Ý làm loạn với Trần Kiến Quốc đến mức ảnh hưởng đến việc đề bạt của hắn, lập tức nhảy dựng lên: “Con Thẩm Như Ý kia được lắm, nó làm phản rồi! Con trai, con đợi đấy, mẹ đến chỗ con giúp con xử lý nó ngay đây!”
Trần Kiến Quốc lại dặn dò mẹ vài câu đi đường chú ý an toàn rồi cúp điện thoại, đi đến ký túc xá của Tô Ngọc Trân.
Tô Ngọc Trân vừa mừng vừa lo trước sự xuất hiện của hai cha con, còn cố ý trước mặt Trần Kiến Quốc hỏi Trần Tử Ngọc đã xin lỗi mẹ chưa.
Trần Tử Ngọc cũng vô cùng phối hợp, lập tức tủi thân nói: “Dì Tô, con nghe lời dì, xin lỗi rồi. Nhưng mẹ không những không tha thứ cho con, còn bắt con đến chửi dì, con không muốn làm một đứa trẻ hư hay chửi bới người khác...”
Nói rồi, thằng bé cúi đầu, nước mắt cũng theo đó rơi xuống.
“Tử Ngọc của chúng ta là đứa trẻ ngoan, ngoan nào, không khóc không khóc.” Tô Ngọc Trân vội vàng xót xa ôm Trần Tử Ngọc vào lòng dỗ dành.
Lại đỏ hoe mắt nhìn Trần Kiến Quốc: “Kiến Quốc ca ca, chuyện này dù sao cũng là do em mà ra, hay là em đi xin lỗi chị Như Ý nhé! Không thể để nhà anh vì em mà cứ ầm ĩ mãi như vậy được...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)