Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Bác Sĩ Bị Tráo Hôn Được Thiếu Gia Quyền Quý Cưng Chiều Chương 20:

Cài Đặt

Chương 20:

Mục Tình Huyên mỉm cười, bước tới bắt mạch cho bà cụ.

Có được sự phối hợp của bà cụ, quá trình điều trị thuận lợi hơn rất nhiều.

Điều khó khăn duy nhất là bà cụ chê nhà nấu thuốc Bắc khiến trong không khí tràn ngập mùi khó chịu, ngửi vào là muốn nôn.

Vừa mắng vừa tháo kính lão xuống, bà cụ ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa.

Trong khu đại viện quân khu, hàng xóm đều là người quen. Có người vừa thấy bà cụ đã cất tiếng chào, rồi lập tức che miệng ngạc nhiên: “Hôm nay trông bà khí sắc tốt quá! Quả nhiên có chuyện vui thì tinh thần sẽ phấn chấn ngay. Chuyện hôn sự của cháu trai bà đã giải quyết xong, nhìn bà trẻ ra hẳn đấy.”

Bà cụ sững người.

Bà theo bản năng sờ lên mặt mình, hỏi lại: “Tôi trông khí sắc tốt thật à?”

“Thật đấy. Nhìn như trẻ ra cả chục tuổi ấy. Mới chỉ cưới vợ thôi mà đã khiến bà vui đến thế này, sau này nếu cháu dâu có thai, sinh thêm cho nhà họ Hoắc một thằng cu bụ bẫm, chẳng phải bà sẽ vui đến mức hồi xuân sao?”

Bà cụ lườm bà ta một cái: “Được rồi được rồi, biết là cháu dâu nhà chị mới đi khám thai, bác sĩ bảo là con trai. Chị khoe khoang cả chục lần rồi, chị chưa thấy chán chứ tôi thì nghe chán lắm rồi.”

Hai người quen biết mấy chục năm, cười đùa một lúc rồi người kia xách túi rau quay về nhà.

Bà cụ đứng nhìn theo bóng dáng người bạn cũ, lặng lẽ trầm ngâm.

Bà đâu có vui vì chuyện Hoắc Trường Phong cưới vợ?

Phải nói là, từ khi biết đứa cháu trai đắc ý nhất của mình phải cưới một cô gái quê vì hôn ước vớ vẩn kia, bà đã chẳng vui nổi rồi.

Bà có khí sắc tốt hơn chẳng qua là nhờ tối qua ngủ được một giấc ngon hiếm có, tinh thần mỏi mòn nhiều năm nay mới hồi phục được phần nào.

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, bà vẫn cho rằng là nhờ Mục Tình Huyên điều trị mới có kết quả như vậy.

Lập tức, trong lòng bà bỗng ngổn ngang trăm mối.

Sau khi đi một vòng quanh đại viện, cảm thấy cũng hơi mệt, bà cụ quay về nhà.

Sau đó, Mục Tình Huyên phát hiện ra một cách ngạc nhiên: Bà cụ sau khi đi một vòng về lại đặc biệt hợp tác với việc điều trị.

Khi rút kim bạc ra, Mục Tình Huyên vừa khử trùng kim vừa dặn dò: “Bà nội, bệnh của bà kiêng kỵ nhất là để tâm trạng u uất, bình thường nhất định phải nghĩ thoáng ra, đừng giữ trong lòng những chuyện bực bội.”

Cô dừng lại một chút, nghĩ tới việc bà cụ dường như luôn có thành kiến với mình, lại nói thêm: “Nếu bà thấy ai không vừa mắt, cứ mắng ra cũng được, đừng để trong lòng. Càng nhịn càng sinh bệnh.”

Dù sao thì nếu bị mắng, cô cũng chỉ cần để tai này lọt qua tai kia là xong.

Mục Tình Huyên nhún vai, thầm nghĩ chẳng sao cả.

Ánh mắt bà cụ trở nên phức tạp khi nhìn cô. Nhớ tới tối qua bản thân còn chê mùi chân mình hôi, thế mà Mục Tình Huyên chẳng nhíu mày lấy một cái.

Hôm nay lại kiên nhẫn khám bệnh cho bà từ đầu đến cuối.

Trong thoáng chốc, thái độ của bà cụ cũng thay đổi rõ rệt, giọng hòa hoãn hơn nhiều: “Biết rồi, hôm nay vất vả cho con quá.”

Sau ba ngày điều trị, chứng đau nửa đầu của bà cụ đã thuyên giảm rất nhiều, gần như không tái phát.

Ngay cả hệ thần kinh thường gây mất ngủ về đêm cũng dịu đi rõ rệt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc