Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Bác Sĩ Bị Tráo Hôn Được Thiếu Gia Quyền Quý Cưng Chiều Chương 19:

Cài Đặt

Chương 19:

“Cũng tạm tạm.”

Bà cụ mở miệng có chút miễn cưỡng.

Thật ra không chỉ là “tạm tạm”, đây chính là đêm bà ngủ ngon nhất trong suốt mười năm trở lại đây.

Chỉ là bà cụ lo nói thật sẽ khiến Mục Tình Huyên đắc ý rồi lên mặt với bà.

Nhưng Mục Tình Huyên nhìn ánh mắt tỉnh táo khác thường, hai má hồng hào của bà, liền biết bà cụ đang nói dối.

Đó là sắc diện chỉ những ai ngủ đủ giấc và thoải mái mới có được.

Cô mỉm cười không vạch trần, chỉ nói: “Vậy hôm nay con tiếp tục trị liệu cho bà.”

“Lại châm cứu à?”

Tuy tối qua lúc kim bạc châm vào người không thấy đau, nhưng trong lòng bà vẫn thấy sờ sợ.

“Không chỉ châm cứu, còn phải uống thuốc nữa.” Mục Tình Huyên vừa nói vừa ăn bữa sáng dì Vương mang lên: “Toa thuốc cụ thể còn phải bắt mạch, xem tình hình cơ thể bà rồi mới quyết định chi tiết.”

“Đến lúc đó lại phải phiền dì Vương đi bốc thuốc giúp tôi.”

Dì Vương dùng tạp dề lau nước trên tay, nghe vậy liền gật đầu: “Được, trong bệnh viện quân khu có chỗ bốc thuốc chuyên dụng, lát nữa tôi đi chợ tiện đường ghé qua đó.”

Bà đã hầu hạ nhà họ Hoắc nhiều năm, dĩ nhiên biết bà cụ đã bị đau đầu hành hạ lâu ngày.

Giờ có cơ hội trị bệnh, dì Vương dĩ nhiên sẽ chú ý hơn.

“Còn phải uống thuốc à.” Mặt bà cụ hiện rõ vẻ khổ sở.

Có lẽ vì từng trải qua thời kỳ khó khăn thời trẻ, chịu đủ khổ, nên khi lớn tuổi rồi, bà cụ lại đặc biệt thích đồ ngọt, chẳng thể nuốt nổi vị đắng.

Bình thường trên bàn ăn, các loại rau đắng như mướp đắng hoàn toàn không được xuất hiện.

Vị bà cụ lúc nào cũng cau có khó chịu với Mục Tình Huyên, nay đột nhiên lộ ra vẻ mặt trẻ con thế này khiến cô bật cười.

“Bà yên tâm, sẽ không đắng lắm đâu ạ.”

Dì Vương cũng phụ họa: “Bà ơi, chữa bệnh mới là quan trọng nhất. Chịu khổ một chút còn hơn là bị chứng đau đầu hành hạ mãi.”

“Nếu châm cứu, uống thuốc xong mà vẫn không khỏi thì chẳng phải uổng công chịu khổ à?” Bà cụ liếc Mục Tình Huyên với vẻ không tin tưởng, bĩu môi.

Biết đâu tối qua chỉ là mèo mù vớ phải chuột chết, Mục Tình Huyên may mắn nên mới tạm thời giảm được cơn đau?

Dù sao bà cụ Hoắc cũng không tin nổi cô gái trẻ măng này lại có y thuật cao siêu đến thế.

Việc bà cụ Hoắc không tin tưởng cũng đã nằm trong dự đoán của Mục Tình Huyên.

Cô đặt thìa xuống, kiên nhẫn nói: “Bà nội, chúng ta cược thêm một lần nữa nhé. Bà cho con ba ngày. Nếu trong ba ngày mà con không khiến bệnh tình của bà khá lên, đến lúc đó bà muốn phạt thế nào cũng được.”

Câu nói gần giống như quân lệnh trạng khi nấu ăn hôm qua, khiến bà cụ hơi ngẩn ra. Chưa kịp lên tiếng, đã nghe Mục Tình Huyên nói tiếp: “Dù bà bắt con phải nhai hoàng liên cũng được.”

Bà cụ trợn tròn mắt, trong lòng có phần dao động nhưng lại ngại không dám nhận lời ngay.

Dì Vương nhận ra thái độ của bà cụ đã mềm xuống, bèn khuyên: “Bà cứ đồng ý đi ạ, dù sao thì mình cũng thử xem sao. Có tác dụng hay không cũng phải thử rồi mới biết.”

Bà cụ thuận theo lời dì Vương, hừ một tiếng nói: “Vậy thì thử xem. Nếu không có tác dụng, tôi sẽ không để yên đâu đấy.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc