Bên trong lòi ra một chiếc áo bông cũ kỹ vừa bẩn thỉu vừa rách rưới, cứng đơ cứng ngắc như một tấm da sắt.
Nói nó màu đen không phải vì chất liệu vải màu đen, mà là vì nó bám đầy vết bẩn lâu ngày thành màu đen sì.
Phần cổ tay áo đã rách bươm xơ mướp, phần bông nhồi bên trong lòi cả ra ngoài bẩn thỉu nhếch nhác.
"Đây là áo cũ trước đây con bé Đỗ Quyên vẫn mặc mà, con ranh này tính nết cẩu thả lười nhác... Mặc quần áo chẳng biết giữ gìn gì cả, để cho nó bẩn thỉu thế này..."
Kim Phượng trơ trẽn cắm cổ cãi bướng ngay trước mặt Bạch Đỗ Quyên.
Bạch Đỗ Quyên bình thản nhìn người sinh ra mình, hệt như đang nhìn một kẻ xa lạ qua đường.
Bạch Chí Dũng cười lạnh một tiếng:
"Đỗ Quyên lười nhác á? Vu Kim Sinh bảo rằng trong nhà các người con bé là đứa kiếm được nhiều công điểm nhất cơ mà."
Trụ cột lao động chăm chỉ gánh vác việc nhà lại bị chính người mẹ ruột bôi nhọ thành kẻ lười biếng...
Thâm độc đến thế là cùng.
Kim Phượng vẫn cố cãi cùn ngụy biện:
"Nó kiếm được nhiều công điểm... ấy là vì người nhà chồng con đều xắn tay áo giúp đỡ nó đấy chứ."
"Đấy là bố dượng của nó!"
Bạch Chí Dũng gầm lên một tiếng giận dữ khiến Kim Phượng giật bắn mình run lẩy bẩy.
"Đỗ Quyên đã cắt quan hệ ra khỏi nhà họ Mạc tụi mày rồi, từ nay về sau nếu cô còn dám bén mảng đến đây tìm nó nữa thì đừng có trách cái lão thợ săn già này không nể nang tình nghĩa, tôi quất luôn một phát súng tiễn cô về chầu trời đấy!"
Hai chân Kim Phượng nhũn ra như sợi bún, lảo đảo chật vật vắt chân lên cổ cất vó chạy tháo thân ra ngoài.
"Đợi chút đã." Bạch Đỗ Quyên cất tiếng gọi giật lại.
"Đỗ Quyên, mẹ biết ngay là con vẫn còn luyến tiếc mẹ mà..."
Kim Phượng còn chưa kịp nói hết câu thì Bạch Đỗ Quyên đã chỉ tay vào chiếc áo bông bẩn thỉu kia:
"Mang cái đống rác rưởi này theo luôn đi."
"Con không lấy á? Thế mùa đông lạnh buốt con mặc cái gì..."
Kim Phượng nói được nửa câu thì chợt liếc thấy chiếc áo lông cừu và quần da thú sang trọng mà Bạch Chí Dũng vừa mang về, đành ngậm đắng nuốt cay nuốt ngược nửa câu sau vào trong bụng.
Bà ta vội vã vơ lấy chiếc áo bông rách rưới bẩn thỉu rồi cắm cổ chạy tản mất dạng như ma đuổi khỏi căn nhà cũ.
"Ông mau ăn cơm đi cho nóng, cháo vẫn còn đang bốc khói này."
Bạch Đỗ Quyên ân cần múc cho Bạch Chí Dũng một bát cháo đầy đặn.
Thấy sắc mặt cô vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra, Bạch Chí Dũng không kìm được mà dâng lên một nỗi xót xa trong lòng.
Vốn dĩ ban đầu ông chỉ mong Bạch Đỗ Quyên và hai đứa em gái có thể theo chân Kim Phượng tìm được một chốn dung thân có cuộc sống tốt đẹp hơn.
Kim Phượng dẫu sao cũng còn trẻ khỏe, trong khi ông đã ngoài tám mươi tuổi đầu rồi, chẳng biết còn có thể sống bên cạnh bảo bọc Bạch Đỗ Quyên được mấy năm nữa đây.
"Ông đừng có thừ người ra đấy chứ, mau húp cháo đi kìa."
Bạch Đỗ Quyên giơ tay quơ quơ trước mặt Bạch Chí Dũng.
"Được rồi."
Bạch Chí Dũng ngồi xuống bưng bát cháo lên ăn.
Bạch Đỗ Quyên chống gậy chống bước sang căn phòng bên cạnh để thử mặc bộ đồ da mới tinh.
Mặc xong xuôi cô bước ra ngoài cho Bạch Chí Dũng ngắm:
"Ông mau nhìn xem thế nào, có đẹp không ạ?"
Khóe môi Bạch Chí Dũng từ nãy đến giờ chưa hề hạ xuống phút nào: "Đẹp lắm."
Độ tuổi mười tám hoa niên phơi phới, vừa mang vẻ đẹp tự nhiên mộc mạc lại vừa tràn trề sức sống thanh xuân.
"Vết thương ở chân cháu nhớ chăm chỉ thay thuốc đấy nhé." Bạch Chí Dũng dặn dò.
"Con tự lo thay thuốc được mà."
Bạch Chí Dũng tiện tay ném luôn chiếc hồ lô đựng thuốc sang cho cô.
Hai ông cháu vừa thong thả trò chuyện phiếm, Bạch Đỗ Quyên nhân cơ hội gặng hỏi về chuyện xảy ra vào đêm ngày hôm qua.
Đêm qua nhờ có sự góp mặt của Bạch Chí Dũng nên đội ngũ dân binh chỉ bị thương nhẹ mấy người, không có ai mất mạng.
"Tối nay đám sói kia e là vẫn sẽ mò tới nữa đấy."
"Trong núi vốn sẵn có lợn rừng, bầy sói này lại không phải mấy con già yếu bệnh tật, bình thường bọn chúng sẽ không dại dột mạo hiểm đi săn lợn của dân làng."
Bạch Đỗ Quyên bày ra vẻ mặt khó hiểu:
"Thế thì mục đích của chúng là gì chứ? Chẳng lẽ chúng chuyên cắn trẻ con sao?"
Thỉnh thoảng trong thôn vẫn xảy ra chuyện sói hoang lẻn vào bắt cóc trẻ con.
"Ừm, tối hôm qua đứa con trai út của nhà Hoàng Đại Hà suýt chút nữa thì gặp nạn."
"Ngoài con út nhà Hoàng Đại Hà ra... còn nhà ai suýt gặp nạn nữa không ạ?" Bạch Đỗ Quyên hỏi gặng.
"Những nhà khác thì tao chưa nghe nói tới..."
Bạch Đỗ Quyên cố tình ra điều vô tình cất lời:
"Chỉ mỗi nhà Hoàng Đại Hà xảy ra chuyện thì trùng hợp quá nhỉ, liệu có phải trong nhà họ có cất giấu thứ gì mà bầy sói đang thèm thuồng thèm khát không cơ chứ?"
Câu nói thoạt nghe có vẻ vô tình ấy lại khiến động tác hút thuốc lào của Bạch Chí Dũng bỗng khựng lại một nhịp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)