Cả hai con đều nhẵn mặt Kim Phượng nên lúc ả bước vào mới không sủa ầm lên.
Thế nhưng lúc này bản năng mách bảo chúng rằng Kim Phượng có ác ý với Bạch Đỗ Quyên, điều đó khiến chúng lập tức nâng cao cảnh giác tối đa.
Kim Phượng trông thấy nồi cháo đang sôi sùng sục trên bếp lò, đáy mắt xẹt qua một tia ghen tị thèm thuồng:
"Đấy là do cái lão già kia nấu đấy phỏng?"
Bạch Đỗ Quyên lạnh mặt đính chính lại: "Ông ấy là ông nội của con."
Hết mở mồm gọi người ta là lão già, rồi lại đến lão nọ lão kia... Đúng là người mẹ ruột này của cô biết cách lật mặt nhìn người thực đấy.
"Con đừng có thấy bây giờ lão ta nấu đồ ăn cho mày mà mừng sớm, đợi đến lúc lão già bệnh liệt giường nằm một chỗ thì con vẫn phải hầu hạ cơm bưng nước rót cho lão thôi, ngộ nhỡ lão mà chết quẻ đi thì con còn trông cậy vào ai được nữa hả?
Tốt nhất là nghe lời mẹ, đợi cái chân của con lành lặn hẳn thì dọn về nhà đi, bố dượng với bà nội con còn đang tính toán chờ qua tiết sang xuân sẽ cho tu sửa lại cái chuồng lợn đấy."
Bạch Đỗ Quyên khẽ nhếch khóe môi cười mỉa mai.
Hóa ra là nhà họ Mạc định sang xuân tu sửa chuồng lợn, thế nên mới sốt sắng mong ngóng cô quay về tiếp tục làm trâu làm ngựa cho tụi nó sai khiến.
Bạch Đỗ Quyên bưng bát cháo lên húp một ngụm thật lớn.
Kim Phượng nhìn thấy cảnh đó liền vô thức liếm liếm đôi môi khô khốc.
"Hôm nay mẹ cất công lặn lội sang đây mang quần áo cho con nên sáng giờ vẫn chưa kịp ăn gì lót dạ đây này."
Bạch Đỗ Quyên làm như điếc không sợ súng, tiếp tục cuối gằm mặt húp cháo.
Kim Phượng cau mày bất mãn.
Trước kia chỉ cần bà ta lẩm bẩm nhắc đến việc muốn thứ gì, đứa con gái lớn này thế nào cũng sẽ ưu tiên lo lắng cho bà ta trước tiên.
Vừa rồi bà ta đã bóng gió bảo là chưa ăn sáng, thế mà trước mặt là cả một nồi cháo ngô to tướng thế kia mà con bé Bạch Đỗ Quyên thậm chí còn chẳng thèm nhường nhịn lấy một câu.
Bạch Đỗ Quyên vừa mới rời khỏi nhà họ Mạc có mỗi một ngày mà đã đâm ra sinh hư thế này rồi đây!
Kim Phượng đang hậm hực bực bội trong lòng thì Bạch Đỗ Quyên đã húp xong sạch bát cháo:
"Mẹ về đi."
"Hả? Con vừa nói cái gì cơ?"
Kim Phượng ngỡ tai mình có vấn đề nghe nhầm.
"Con đã bảo là cắt đứt quan hệ với nhà các người rồi, con sẽ không đời nào quay lại cái nhà họ Mạc đó đâu."
"Cái đồ con ranh bất hiếu này! Mẹ sợ con theo cái lão già ấy khổ sở nên mới cất công mang quần áo đến cho con, thế mà con dám mở mồm ăn nói với mẹ kiểu đấy à?
Con tưởng lông cánh mọc đủ cứng cáp rồi nên dám bật tanh tách cãi lời mẹ hử?"
Kim Phượng vừa dứt lời liền giơ tay định giáng cho Bạch Đỗ Quyên một bạt tai.
"Gâu gâu gâu!"
Tứ Nhãn và Hắc Hổ bất ngờ gầm lên lao vọt về phía trước, nhe nanh múa vuốt dọa nạt Kim Phượng.
Kim Phượng hoảng hốt sợ đến mức dúm dó nép chặt người ra sau lưng Bạch Đỗ Quyên:
"Con mau cản tụi nó lại mau, mấy con súc sinh này định cắn người đấy!"
Tứ Nhãn và Hắc Hổ nhăn tít mũi lại, nhe hàm răng sắc nhọn lộ ra một vành lợi đỏ hồng đáng sợ.
"Con mau đuổi hai con súc sinh này ra ngoài ngay cho mẹ!" Kim Phượng hốt hoảng ré lên giục giã.
Mặt Kim Phượng tái mét đi trong chớp mắt:
"Con ranh này... Con muốn lật trời chắc, con không phải do mẹ ruột thịt đẻ ra thì chui từ bụng đứa nào ra hả!"
"Thế tại sao đối với ba chị em chúng con, mẹ chưa từng có lấy một ngày đối xử tử tế hả?"
"Mẹ đối với tụi con thế nào còn chưa đủ tốt chắc? Mẹ dắt díu tái giá mà vẫn cố tình mang theo tụi con đi cùng đấy thôi, bằng không tụi con cứ xách mé đi theo cái lão già vô tích sự ấy lên núi mà gặm vỏ cây sống qua ngày nhé..."
Lời nói còn chưa dứt, tấm rèm vải chắn gió đã bị giật mạnh phắt lên, Bạch Đỗ Quyên bước xăm xăm vào nhà, luồng khí lạnh căm căm bao trùm lấy cơ thể pha lẫn mùi vị tanh nồng của máu tươi xộc thẳng vào mặt.
Kim Phượng giật mình thót tim hốt hoảng, đứng đờ đẫn tại chỗ không biết phải làm sao cho phải phép.
Bạch Đỗ Quyên xách theo một bọc hành lý to tướng, ông chẳng mảy ma ngó ngàng gì đến Kim Phượng mà đưa thẳng gói đồ cho Bạch Đỗ Quyên:
"Mở ra xem thử xem có vừa ý không nào."
Bạch Đỗ Quyên mừng rỡ tháo gỡ bọc vải, bên trong cuộn tròn một chiếc quần da thú cùng một chiếc áo khoác lông cừu dày sụ.
Cô hào hứng nhấc chiếc áo khoác lông cừu lên ướm thử lên người mình.
Chiếc quần da thú có hơi dài hơn một chút, nhưng nếu đi bốt cao cổ thì hoàn toàn có thể nhét ống quần vào trong bốt, như vậy sẽ càng giữ ấm tốt hơn nhiều.
Áo khoác lông cừu vừa dày dặn vừa chắc chắn, hơn nữa còn có thể mặc được cả hai mặt.
Mặt có lông thì siêu giữ ấm, còn mặt da trơn thì chống mưa gió cực tốt.
Kim Phượng nhìn chiếc áo lông cừu thèm thuồng cất giọng ghen tị chua ngoa:
"Ông đối xử với con chu đáo thật đấy, sau này nhớ phải biết ơn hiếu thảo với ông nghe chưa."
Bạch Đỗ Quyên lườm Kim Phượng một cái rõ sắc:
"Chẳng phải mẹ vừa mới bảo là chưa ăn sáng đấy thôi, về đi thôi, từ nay về sau đừng có mà bén mảng đến đây nữa."
"Con..."
Kim Phượng định bốc hỏa nổi giận, nhưng ngó thấy Bạch Chí Dũng đang lù lù đứng đó nên lại chột dạ thấy hơi rén:
"Mẹ tốt bụng cất công mang quần áo sang cho con, thế mà con đối xử với mẹ thế đấy à?"
"Quần áo của Đỗ Quyên á?"
Bạch Chí Dũng liếc mắt nhìn sang: "Mở ra ông xem nào."
Kim Phượng đành cắn răng bấm bụng tháo gói hành lý nhỏ ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)