"Đi, con đi ngay đây." Đại Oa đứng dậy chạy vụt ra ngoài.
"Gọi cả ông nội nữa nhé." Lâm Vãn Vãn nói với theo.
Đối với việc mẹ gọi ông nội, bà nội qua ăn cơm, cậu bé không có chút ý kiến nào. Chia thịt cho ông bà nội ăn, cậu bé rất sẵn lòng. Bình thường bà nội có đồ gì ngon đều không nỡ ăn, toàn giấu đi lén cho cậu và Nhị Oa ăn.
Đừng thấy cậu bé nhỏ tuổi, ông bà nội đối xử tốt với cậu, cậu đều biết, cho nên cậu cũng phải đối xử tốt với ông bà nội.
Nhị Oa nhìn Lâm Vãn Vãn đang dọn bát đũa cũng hỏi: "Mẹ có việc cần ông bà nội giúp ạ?"
"Sao mẹ các con không thể hiếu kính người già một chút được à?" Thật là, trong mắt thằng nhóc này, cô làm gì cũng có mục đích, nó không thể nghĩ tốt cho cô một chút sao.
"Trước đây mẹ cũng có hiếu kính ông bà nội đâu."
"Trước đây mẹ cũng có cho con ăn thịt đâu? Hay là sau này không cho nữa nhé." Lâm Vãn Vãn véo cái má phúng phính của cậu bé, đe dọa.
"Hi hi, mẹ muốn làm gì thì làm." Nhị Oa lập tức cười hì hì, cợt nhả nói.
Bên này Đại Oa rất nhanh đã chạy vào nhà cũ, đi thẳng đến phòng của ông bà nội nói:
"Ông, bà, mẹ gọi hai người qua ăn cơm." Vừa nói vừa kéo tay hai người đi ra ngoài.
"Cái gì, mẹ cháu gọi ông bà qua ăn cơm?" Giọng Triệu mẫu kinh ngạc cao lên tám quãng tám.
"Từ từ đã, Đại Oa, có phải cháu nói nhầm rồi không, mẹ cháu mời ông bà ăn cơm?" Triệu mẫu hỏi lại lần nữa.
"Vâng ạ, chúng ta mau đi thôi." Một tay kéo một người đi ra ngoài.
"Đi thôi, qua đó xem có chuyện gì." Triệu phụ không hỏi gì thêm, dù sao có phải hay không đến nơi là biết.
Triệu phụ là người ít nói, mặc dù mấy năm nay có nhiều bất mãn với cô con dâu thứ ba này, nhưng đối mặt với Lâm Vãn Vãn ông cũng chưa từng nói một lời nặng nhẹ nào. Tất nhiên những việc trong nhà ông vẫn có tiếng nói nhất định.
Cho nên Triệu mẫu nghe ông nói vậy, cũng không hỏi nữa, đi theo ra ngoài.
Lúc đi ngang qua sân, thấy con trai cả đang chẻ củi, liền bảo anh ta là hai ông bà qua nhà thằng ba ăn cơm. Khi Triệu Đại Trụ còn chưa kịp hoàn hồn thì hai người đã bước ra khỏi cửa rồi.
Đợi đến khi Lý Xuân Hoa nấu cơm xong, mọi người đều có mặt đông đủ, những người khác mới biết hai ông bà đã sang nhà thằng ba ăn cơm.
"Chà, mặt trời mọc đằng tây rồi sao, Lâm Vãn Vãn mà cũng mời mẹ chồng ăn cơm cơ đấy?" Lý Lai Đệ mỉa mai nói.
"Ngậm miệng lại, không nói chuyện không ai bảo thím câm đâu." Thật là, người đàn bà này, đầu óc đúng là không tỉnh táo. Nếu em dâu có thể mời cha mẹ đi ăn cơm, chẳng phải chứng tỏ em dâu đang thay đổi tốt lên sao? Hơn nữa cha mẹ qua đó ăn cơm còn có thể tiết kiệm được chút khẩu phần ăn, bọn họ cũng có thể ăn thêm được hai miếng.
"Thôi được rồi, đều đừng nói nữa, thím ba có lòng mời cha mẹ ăn cơm, cũng là có tâm, mọi người ăn cơm đi." Lý Xuân Hoa thân là chị dâu cả, đương nhiên không muốn trong nhà ồn ào cãi vã, liền lên tiếng.
Nghe vậy, Lý Lai Đệ bĩu môi, trợn trắng mắt nói:
"Chị dâu cả, lẽ nào chị không tò mò xem Lâm Vãn Vãn lại giở trò trống gì sao?" Ả không tin Lâm Vãn Vãn thật sự mời mẹ chồng ăn cơm tốt bụng đến thế. Mấy năm nay cũng chẳng thấy cô ta mang sang đây một hạt gạo nào. Chị dâu cả này cũng thật là, bày ra bộ dạng chị dâu cả cho ai xem chứ, còn muốn quản giáo ả, hừ, chỉ giỏi làm bộ làm tịch, chẳng qua cũng chỉ là một con gà mái không biết đẻ trứng mà thôi.
Thực ra Triệu mẫu tổng cộng sinh được sáu người con, bốn trai hai gái, nhưng có hai người không sống được. Ở thời đại đó, những đứa trẻ không nuôi sống được thật sự quá nhiều.
Lý Xuân Hoa chia theo khẩu phần bình thường, hai người đàn ông lớn xuống đồng làm việc mỗi người một bát cháo loãng và một cái bánh bột ngô. Chị và Lý Lai Đệ mỗi người một bát cháo loãng, nửa cái bánh bột ngô. Bọn trẻ thì mỗi đứa nửa bát cháo loãng, nửa bát cháo đặc.
Cuối cùng nhìn trong mâm còn thừa lại lượng cháo loãng khoảng hai bát và hai cái bánh bột ngô, chị nói:
"Cháo loãng còn thừa thì mỗi đứa trẻ nửa muôi, bánh bột ngô thì cho Đại Trụ và chú hai đi."
Lúc này Lý Lai Đệ có ý kiến, đứng phắt dậy nói: "Dựa vào đâu chứ, lũ con gái này ăn cái gì mà ăn, cháo loãng thừa ra cũng nên cho Tiểu Đông nhà em ăn, Tiểu Đông nhà em là cháu trai đích tôn, một lũ nha đầu ranh ăn cái gì mà ăn."
"Ngậm miệng lại, đừng quên bản thân thím cũng là con gái, nói như vậy không sợ người ta nghe thấy đi tố cáo thím phân biệt đối xử với bé gái sao." Lý Xuân Hoa hạ giọng nói.
Lý Lai Đệ lúc này mới ngượng ngùng ngậm miệng lại, bắt đầu ăn cơm.
Còn Triệu phụ Triệu mẫu bước vào, Lâm Vãn Vãn vừa xếp xong ghế, nhìn cha mẹ chồng bước vào cửa liền gọi:
"Cha mẹ, qua đây rồi ạ, hôm nay con nấu cháo, hai người ngồi xuống ăn chút đi." Lâm Vãn Vãn chào hỏi.
Đột nhiên gọi họ qua ăn cơm, Lâm Vãn Vãn cũng không phải chưa từng nghĩ tới việc sẽ làm sụp đổ hình tượng nhân vật, nhưng ngày mai cô lên huyện còn phải đi chợ đen, cũng không biết mấy giờ mới về được, phải tìm người trông hai đứa trẻ chứ.
Cô không thể làm được như nguyên chủ, vứt hai đứa trẻ ở nhà không quan tâm, nói đi là đi.
Cho nên mới có màn này.
"Nói đi, tìm chúng ta có chuyện gì?" Triệu mẫu mở lời ngay.
"Mẹ, thực ra cũng không có chuyện gì, chỉ là ngày mai con phải lên huyện, có thể sẽ về muộn một chút, muốn nhờ mẹ ngày mai qua trông chừng bọn trẻ giúp con." Lâm Vãn Vãn cũng biết nếu không nói ra chuyện gì, hai người già có khi ngay cả bữa cơm này cũng không dám ăn.
"Hết rồi?" Triệu mẫu có chút nghi ngờ hỏi. Bà không tin tìm bà đến tận cửa còn mời bà ăn cơm chỉ vì chút chuyện này. Trước đây cô ta cũng thường xuyên lên huyện, có thấy cô ta nhờ bà đến trông hai đứa nhỏ bao giờ đâu.
"Hết rồi ạ, ngoài chuyện này ra thì thật sự chỉ là gọi hai người qua ăn bữa cơm thôi, không còn chuyện gì khác nữa." Nguyên chủ ơi là nguyên chủ, cô làm ra chuyện tốt gì thế này.
"Nếu vợ thằng ba đã có lòng mời chúng ta ăn cơm thì ngồi xuống đi." Triệu phụ nói.
Triệu mẫu cũng đành ngồi xuống theo, sau đó liếc nhìn đồ ăn trên bàn. Chà, toàn là lương thực tinh cả. Lương thực của bữa này, đổi thành lương thực phụ có khi đủ cho bà và ông lão ăn cả tuần rồi.
Cô con dâu thứ ba này cũng quá phô trương lãng phí rồi, tiêu tiền kiểu này, con trai bà kiếm bao nhiêu tiền cũng không đủ cho cô ta tiêu.
Triệu phụ thấy đồ ăn này thì không có suy nghĩ gì. Vốn dĩ ông tưởng vợ thằng ba mời họ ăn cơm, cùng lắm chỉ cho họ ăn chút lương thực phụ. Bây giờ sẵn lòng lấy lương thực tinh cho họ ăn, ông lại thấy khá tốt, ít nhất không để bụng chuyện hai người họ ăn đồ của cô. Như vậy là rất tốt rồi.
Cho nên thấy bà lão nhà mình sắp nổi giận, liền kéo kéo bà, bảo bà đừng nói gì. Nếu không ông sợ về già thật sự đừng hòng ăn được một hạt gạo nào của nhà thằng ba.
Triệu mẫu có thể làm gì được, ông lão đã lên tiếng rồi, đành ăn thôi, nếu không thì sao? Lẽ nào vừa ăn đồ của người ta vừa nói móc người ta. Lâm Vãn Vãn nhìn nét mặt của Triệu mẫu, cũng không phải không biết bà đang nghĩ gì, nhưng cô cũng không định giải thích. Cô biết người thời đại này nghèo quen rồi, khổ sợ rồi, nên vô cùng tiết kiệm. Nhưng bảo cô ngày nào cũng ăn lương thực phụ, mấy thứ hồ dại, cháo khoai lang loãng, cô không làm được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)