Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Thập Niên 60: Hầm Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại Chương 8: Chỉ Cần Con Lợn Này Là Đủ.

Cài Đặt

Chương 8: Chỉ Cần Con Lợn Này Là Đủ.

“Ờ, chào cô.” Cao Dương nhìn Hình Chiêu Chiêu, ấp úng một chút, rồi cảm ơn cô: “Cảm ơn cô vừa cứu cháu trai tôi.”

Hình Chiêu Chiêu nhìn Cao Dương, sững người một lát.

Cô chợt thấy vài nét hao hao giống thằng Hồng Phi nhà cô trên mặt anh ta.

Cao Dương đợi một lúc không thấy Hình Chiêu Chiêu phản ứng, kỳ lạ gọi thử một tiếng: “Chào cô?”

Lúc này Hình Chiêu Chiêu mới hoàn hồn, khẽ gật đầu chào anh: "Chào anh, không cần khách sáo, chỉ là tiện tay thôi."

Nói xong, cô cúi xuống nhìn cậu bé lớn xác đang dính chặt lấy chân cô không buông, trông chừng mười mấy tuổi, khóc lóc tèm lem, hỏi: "Cậu bé này là cháu trai anh à? Bao nhiêu tuổi rồi?"

Cao Dương nhìn Cao Liên Chu đang khóc đến đỏ hoe mắt, trông như con thỏ, cũng cảm thấy mặt mình nóng ran vì xấu hổ.

Thật mất mặt, đâu phải trẻ con vài tuổi nữa, mà còn bám lấy chân người khác khóc lóc. Hắn cảm thấy cái tập đoàn Chiêu Hồng của nhà họ mà giao vào tay thằng bé này thì chắc chắn tiêu đời.

Cao Dương: "..."

Miệng lưỡi đúng là cứng cỏi.

"Chú không bị dọa khóc." Cao Dương phủ nhận.

"Ừ, chú không bị dọa khóc, chú chỉ bị dọa đến mềm cả chân thôi." Cao Liên Chu gật gù nói, nhìn Cao Dương, trên mặt lóe lên nụ cười ranh mãnh, "Cháu vừa thấy rồi."

"Chú có bị thận yếu không đấy? Có cần cháu bảo bà nội tìm cho chú một ông lang y đáng tin cậy khám xem không? Nhân lúc chưa kết hôn, bồi bổ trước đi, không thì..." Cao Liên Chu liếc xuống nửa dưới thân Cao Dương, rồi ngập ngừng không nói hết.

Cao Dương: "..."

Hình Chiêu Chiêu: "..."

Cao Dương mặt mày tái mét, giơ tay cho Cao Liên Chu một cú cốc đầu: "Mày lại muốn ăn đòn phải không? Nói nhảm nhiều thế!"

Cao Liên Chu ôm đầu, "Oa" lên một tiếng, không phục nói: "Nói không lại thì động thủ, chú chỉ có mỗi tài đó thôi."

Cao Dương: "..."

Lần sau mà còn dắt nó ra ngoài, hắn là chó.

Nỗi sợ qua đi, Cao Liên Chu nhanh chóng lại hoạt bát trở lại, mắt sáng rực nhìn Hình Chiêu Chiêu, biết ơn nói: "Cảm ơn chị Tiên Nữ, hôm nay nếu không có chị, chắc chắn em mất mạng rồi."

"...Không cần khách sáo, chỉ là tiện tay thôi." Hình Chiêu Chiêu đáp.

"Chị làm thế nào vậy? Con lợn rừng lớn như thế mà chị đấm một phát là gục luôn." Cao Liên Chu nhìn con lợn rừng nằm nghiêng như ngọn đồi nhỏ bên cạnh, cảm thán.

"Không có gì, chỉ là trời sinh có chút sức lực thôi." Hình Chiêu Chiêu thản nhiên nói.

"Chị Phồn Tinh nhà cô em cũng trời sinh sức mạnh, em ghen tị với các chị quá, em cũng muốn có sức mạnh lớn như thế." Cao Liên Chu nhìn Hình Chiêu Chiêu đầy mong đợi, nói.

Hình Chiêu Chiêu: "..."

Cái này cô thật sự không giúp được.

"Xin lỗi cô, cháu trai tôi nói hơi nhiều." Cao Dương xin lỗi Hình Chiêu Chiêu.

Cao Liên Chu không vui, trừng mắt nhìn Cao Dương.

Cao Dương không thèm để ý.

Hình Chiêu Chiêu không bận tâm, cười nói: "Không sao, chỉ là thích nói luyên thuyên thôi, khá giống con trai út của tôi."

"Con trai út?" Cao Liên Chu nhanh chóng trao đổi ánh mắt ngạc nhiên với Cao Dương, hỏi: "Chị Tiên Nữ đã có con rồi ạ?"

Hình Chiêu Chiêu gật đầu, giơ ba ngón tay: "Tôi có ba đứa con, hai trai, một gái."

"Chị mới bao nhiêu tuổi mà đã sinh ba đứa rồi?" Cao Liên Chu kinh ngạc hỏi.

"Tôi 28 tuổi." Hình Chiêu Chiêu nói.

Cao Liên Chu: "..."

Cậu cứ nghĩ cô bằng tuổi Chú Út cậu, chỉ hơn hai mươi tuổi thôi.

Tuy nhiên, mới 28 tuổi mà đã sinh ba đứa, cũng không ít rồi.

Cao Liên Chu chợt nghĩ đến điều gì đó, trong lòng lay động, hỏi: "Chị Tiên Nữ, con trai út của chị năm nay bao nhiêu tuổi?"

"5 tuổi." Hình Chiêu Chiêu nói.

Cao Liên Chu: "..."

Bị đả kích rồi.

Cậu 14 tuổi, lại bị đem ra so với đứa trẻ 5 tuổi...

Mặt Cao Liên Chu không khỏi sụ xuống.

Cao Dương nhìn đứa cháu bị đả kích, trong lòng lập tức thấy thoải mái hơn nhiều.

Hắn quay sang nhìn Hình Chiêu Chiêu, nhanh chóng đánh giá cô từ trên xuống dưới, ánh mắt lóe lên, hỏi: "Không biết cô đây họ gì?"

"Tôi họ Hình." Hình Chiêu Chiêu nói.

"Hình chữ Khai bên tai ạ? Thật trùng hợp, bà cố tôi cũng họ Hình." Cảm xúc của Cao Liên Chu đến nhanh đi nhanh, cậu bé nhanh chóng cười toe toét xán lại gần.

*Họ Hình (邢): Ký tự này được tạo thành từ hai bộ phận chính.

• Phần bên trái là bộ Nhĩ (阝- hay còn gọi là Phụ), nhưng trong văn nói, nó thường được mô tả là phần đứng bên trái.

• Phần bên phải là chữ Khai (开 - nghĩa là mở).

Cao Liên Chu chỉ muốn xác nhận đúng là chữ Hình (邢) chứ không phải chữ Hình (刑) hoặc chữ Hinh (馨)

"Quả thật là trùng hợp." Hình Chiêu Chiêu tùy tiện đáp một câu, cũng không để tâm lắm.

"Không biết cô Hình sống ở đâu? Cô đã cứu mạng Liên Chu nhà tôi, đây là ân huệ lớn đối với nhà họ Cao chúng tôi. Tôi muốn tìm thời gian đến tận nhà, cảm ơn cô Hình tử tế." Cao Dương nói.

"Nhà?" Hình Chiêu Chiêu nghĩ đến cánh cửa kỳ lạ kia, sắc mặt hơi thay đổi, rồi nhanh chóng lắc đầu, nói: "Không cần đâu, nhà tôi ở trong núi, đường đi khó khăn, chi bằng đừng đến. Còn chuyện cứu người, chỉ là tiện tay thôi, các anh không cần phải khách sáo quá."

Quả nhiên là sống trong núi sao?

Cao Dương trong lòng đã đoán được khi thấy cách ăn mặc của Hình Chiêu Chiêu.

Dù sao cô cũng đã cứu Liên Chu, nhà họ Cao không thiếu tiền, nếu có thể, anh vẫn muốn giúp cô cải thiện cuộc sống.

"Làm sao được? Dù thế nào, cô cũng đã cứu Liên Chu nhà tôi, nhất định phải cảm ơn tử tế..." Cao Dương nói.

Không đợi Cao Dương nói hết, Hình Chiêu Chiêu đột nhiên chỉ vào con lợn rừng nặng mấy trăm cân bên cạnh, nói: "Nếu anh nhất định muốn cảm ơn, chi bằng cứ cho tôi con lợn rừng này đi."

"Lợn rừng?" Cao Dương sửng sốt một chút, quay sang nhìn con lợn rừng, "Cũng không phải không được, nhưng con lợn này vốn là do cô đánh gục, nó thuộc về cô..."

Nghe Cao Dương nói có thể, không đợi anh nói xong câu tiếp theo, Hình Chiêu Chiêu đã vui vẻ chạy về phía con lợn rừng: “Thật tốt quá, cảm ơn.”

Một con lợn rừng lớn như thế này mà mang về, không chỉ giải quyết được vấn đề lương thực cho cả nhà, phần dư âm thầm mang ra chợ đen bán, đổi được không ít đồ đấy.

Cao Liên Chu nghe vậy không đồng ý: "Lợn? Mạng của cháu chỉ đáng giá một con lợn thôi sao? Không được, cháu không đồng ý. Chị Tiên Nữ, chị cho em xin số tài khoản ngân hàng, em chuyển tiền cho chị, hoặc chị đưa mã nhận tiền để quét cũng được."

Mã nhận tiền? Mã nhận tiền là mã gì?

"Mã gì? Tôi chưa nuôi, không có." Hình Chiêu Chiêu nói.

*Hình Chiêu Chiêu đã hiểu nhầm từ "Mã" (碼) trong "mã nhận tiền" (收款碼) thành "Mã" (馬) có nghĩa là con ngựa.

Cao Liên Chu: "..."

Cao Dương: "..."

"Tôi chỉ cần con lợn này là đủ rồi." Hình Chiêu Chiêu nói tiếp.

Cao Dương thấy cô đã xác định muốn con lợn này, cũng không ép buộc nữa. Cô đã có thể ra khỏi núi một lần, sau này chắc chắn sẽ ra nữa, sau này có gặp lại, giúp đỡ thêm là được. Bây giờ, hắn chỉ nghĩ giúp cô giải quyết khó khăn trước mắt.

"Con lợn này nặng mấy trăm cân, một mình cô e là khó mang về, chi bằng tôi tìm cho cô một chiếc xe..." Cao Dương nói.

Lời còn chưa dứt, Cao Dương đã trơ mắt nhìn Hình Chiêu Chiêu ôm đầu lợn, một tay vác cả con lợn rừng lên vai.

Cao Dương: "..."

Cao Liên Chu: "..."

"Tôi đi trước đây, hẹn gặp lại." Hình Chiêu Chiêu còn rảnh một tay, vẫy vẫy chào họ, rồi nhanh chóng chạy biến mất hút trong rừng cây.

Chú cháu Cao Dương và Cao Liên Chu đứng nhìn Hình Chiêu Chiêu và con lợn rừng nhanh chóng biến mất trong rừng cây phía trước, đều sững sờ.

Những người khác đi cùng Cao Dương, xách theo tám con lợn con mà họ vất vả lắm mới bắt được, đi đến, chỉ thấy một con lợn rừng khổng lồ thoắt cái đã chui tọt vào rừng cây.

"Con lợn rừng đó không phải chết rồi sao? Sao còn chạy được?"

"Cô gái đánh chết lợn rừng đâu? Sao cũng biến mất rồi?"

Chú cháu Cao Dương và Cao Liên Chu đồng thời giơ tay chỉ về hướng Hình Chiêu Chiêu biến mất: "Vác lợn rừng đi rồi..."

"Vác..."

Những người khác cũng sửng sốt, một lúc sau mới thốt lên một tiếng cảm thán: "…vãi chưởng"

Sau đó họ bắt đầu bàn tán.

"Không ngờ cô gái nhìn nhỏ nhắn yếu đuối thế mà lại có sức mạnh lớn đến vậy."

"Người ta không phải cô gái nhỏ nữa đâu, 28 tuổi, là mẹ của ba đứa con rồi."

"... Mẹ ơi!"

"Nhìn cách ăn mặc, không phải là người trong núi ra đấy chứ?"

"Cô ấy như vậy."

"Thời buổi này, trong núi này còn có người ở sao?"

"Ai biết được, luôn có mấy lão ngoan cố không chịu dời đi."

"Không đúng, hướng đó không phải là đường xuống núi sao? Vào núi phải đi hướng ngược lại chứ? Sao cô ấy lại chạy về hướng đó?"

Hiện trường im lặng một lát.

Ánh mắt Cao Dương hơi nheo lại lóe lên một tia sáng, rồi anh dẫn đầu đuổi theo hướng Hình Chiêu Chiêu rời đi.

Những người khác nhanh chóng theo sau.

Cao Liên Chu đi cuối cùng, mặt vẫn còn ngơ ngác: "Sao thế ạ?"

Cao Dương dẫn người, lần theo vệt máu nhỏ giọt của con lợn rừng, đuổi đến bờ hồ chứa nước thì hoàn toàn mất dấu vết.

Nhìn mặt nước mênh mông trước mắt, mọi người đều rùng mình.

"Nghe nói năm xưa xây cái hồ chứa nước này, có một ngôi làng bị nhấn chìm, không lẽ là lúc đó..." Có người không kìm được suy đoán.

Cao Dương trừng mắt nhìn anh ta, lập tức phủ nhận: "Nghĩ gì thế? Không thể nào. Chỗ này trước đây là quê cũ của nhà tôi, lúc xây hồ chứa nước đã được dọn sạch hoàn toàn, không xảy ra bất kỳ tai nạn nào. Hơn nữa, xây cái hồ này là cách đây hai mươi năm, trang phục của cô ấy ít nhất là của năm mươi năm trước rồi, niên đại hoàn toàn không khớp."

"Vậy sao cô ấy đột nhiên biến mất?" Có người hỏi.

Cao Dương trầm mặc một lát: "...Có lẽ đi đường khác rồi bị mất dấu thôi."

Lúc này, Cao Liên Chu đi sau cùng cũng hậu tri hậu giác phản ứng lại: "Khoan đã, mấy chú không phải nghĩ chị Tiên Nữ là ma đấy chứ? Nghĩ gì vậy? Cháu ôm chân chị ấy rồi, là thực thể, còn ấm nữa. Thời đại nào rồi mà còn tin mấy chuyện mê tín phong kiến này, cháu khinh thường mấy chú."

Những người khác: "..."

Bị một đứa trẻ mắng, thật mất mặt.

Đúng lúc này, điện thoại của Cao Dương đổ chuông.

Hắn lấy điện thoại từ túi ra xem, là điện thoại của ông già ở nhà gọi đến.

"A lô?"

"Lại trôi dạt đễn chỗ nào lêu lổng rồi? Gọi mấy cuộc không nghe máy?" Trong điện thoại, giọng nói uy nghiêm của ông già hỏi.

Cao Dương xem lại, đúng là có vài cuộc gọi nhỡ, có lẽ là lúc nãy đang đuổi theo người nên không để ý.

"Cháu đang ở trong núi, sóng yếu." Hắn giải thích.

Ông già không truy cứu nữa: "Ngày giỗ bà nội mày sắp đến rồi, ông nội sẽ về ở tạm một thời gian, nhớ sắp xếp cho ổn thỏa."

"Cháu biết rồi." Cao Dương đáp.

"Vậy thôi." Ông già nói xong, liền cúp điện thoại.

Cao Dương cất điện thoại, cũng không còn hứng thú đi săn nữa, dẫn người quay về. Trên đường đi ngang qua căn nhà đá bị sập của Hình Chiêu Chiêu, hắn quét mắt nhìn qua một cái, cũng không để ý nhiều, rồi đi thẳng...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc