Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Thập Niên 60: Hầm Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại Chương 7: Tiên Nữ Này Hơi Quê Mùa.

Cài Đặt

Chương 7: Tiên Nữ Này Hơi Quê Mùa.

Nhìn thấy khung cảnh ngoài cửa, Hình Chiêu Chiêu sững sờ.

“Nơi này là…”

Cô quay đầu nhìn hầm phía sau, rồi quay lại nhìn bên ngoài cánh cửa...

Vẫn là hầm nhà cô nhưng đã sập mất một nửa, mở ra một cái hố lớn. Đất và đá sụp xuống chất đống nửa hầm , cỏ dại lác đác mọc lên, cứ như thể đã qua rất nhiều năm rồi.

Hình Chiêu Chiêu chợt nhận ra điều gì đó, tim cô vô thức đập mạnh.

Cô do dự một lát, nhấc chân bước qua cánh cửa đó, giẫm xuống nền đất bên ngoài hầm.

Là thật.

Cô trầm ngâm một lát, rồi bước hẳn sang.

Quay đầu nhìn lại phía sau, cánh cửa vẫn còn đó.

Cô tạm thời yên tâm, nhìn cái miệng hố bị sụp trên hầm, trực tiếp trèo lên từ sườn dốc bị sụp.

Bên ngoài hầm, ngôi nhà mới mà họ vừa chuyển đến, ở đây, đã hoàn toàn đổ nát. Các loại đá vụn lớn nhỏ chồng chất lên nhau, giữa đó cỏ dại đã mọc um tùm. Rừng cây xung quanh thì vẫn gần như không thay đổi.

Nơi này rốt cuộc là đâu?

Vì sao mọi thứ rõ ràng đều quen thuộc nhưng lại xa lạ đến thế?

Hình Chiêu Chiêu nhìn mặt nước lấp loáng trước mắt, nhất thời lòng dạ rối bời.

“Cháu nhìn thấy lợn rồi, Chú Út, ngay phía trước.”

“Chú Út, bắn nhanh, bắn nhanh, lợn rừng chạy qua rồi.”

“Không hay rồi, lợn rừng đuổi theo cháu...”

“Chú Út, cứu mạng, cháu không chạy nổi nữa, cháu không muốn chết đâu, hức hức hức...”

Ngay lúc này, Hình Chiêu Chiêu chợt nghe thấy tiếng khóc của một đứa trẻ phát ra từ rừng cây phía sau.

Cô mặt sa sầm, lập tức quay người chạy theo hướng phát ra âm thanh.

Cao Liên Chu nghe nói lợn rừng trong núi ở quê tràn lan, mấy lần xông ra suýt làm bị thương người. Chú Út của cậu là Cao Dương định dẫn người vào núi săn lợn rừng, nên cậu lập tức tranh thủ cuối tuần bay về, hớn hở đi theo.

Tuy Cao Liên Chu đã không phải lần đầu tiên về quê, cũng không phải lần đầu tiên vào núi, nhưng vẫn là lần đầu tiên phải đối mặt trực tiếp với những "gã khổng lồ" thô kệch đó, lại còn muốn săn chúng. Mặc dù vì tuổi còn nhỏ, trừ một cây gậy leo núi, cậu không được phân phát vũ khí nào, nhưng vẫn không kìm được sự phấn khích.

Cậu lẽo đẽo đi theo sau lưng Chú Út, đi được hai bước liền phải hỏi một tiếng.

“Chú Út, lợn đâu?”

“Lợn đâu? Chú Út?”

Cao Dương cẩn thận đi trong rừng cây, tay cầm một cây nỏ tổng hợp lực mạnh, luôn cảnh giác giương sẵn trước người, sẵn sàng bất cứ lúc nào.

Nghe đứa cháu trai đi sau lưng không ngừng làm ồn, gân xanh trên trán hắn không khỏi giật giật.

Cao Liên Chu lập tức ngậm chặt miệng, làm động tác kéo khóa khóa miệng, ý nói “Vâng, cháu im lặng rồi ạ”.

Cao Dương quay đầu lại, tiếp tục tiến về phía trước.

Phía sau, tiếng kêu của Cao Liên Chu chợt vang lên đột ngột: “Chú Út, lợn kìa.”

Cao Dương: “……”

Cao Dương bực mình quay đầu lại lần nữa: “Tao không bảo mày im miệng rồi sao?”

Cao Liên Chu mặt mày hưng phấn chỉ thẳng về phía trước: “Cháu nhìn thấy lợn rồi, Chú Út, ngay phía trước.”

Quả nhiên, một con lợn lớn không biết đực hay cái đang dẫn theo 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8 con lợn con, từ từ đi về phía họ.

Hắn lập tức liên lạc với những người đang tản ra hai bên cánh: “Hướng mười giờ phát hiện lợn rừng, một lớn tám nhỏ.”

Nói xong, hắn quay lại nhìn Cao Liên Chu đi sau: “Phía trước nguy hiểm lắm, cháu ở lại đây đợi, đừng di chuyển linh tinh.”

Cao Liên Chu nhìn thấy con lợn rừng lớn như một ngọn đồi nhỏ từ xa, cũng có chút sợ hãi, gật đầu, đứng yên tại chỗ.

Nhìn thấy Cao Dương dẫn người bao vây, nghe tiếng “vút” một cái, không biết là ai ra tay trước, một mũi tên nỏ xuyên qua không khí, thẳng tắp ghim vào trán con lợn lớn. Đáng tiếc, con lợn lớn đó không những không chết, mà còn cào chân, lao về phía Cao Dương và những người khác. Cao Liên Chu lập tức cuống lên, hét lớn: “Chú Út, bắn nhanh, bắn nhanh, lợn rừng chạy qua rồi.”

Lại thêm vài tiếng “vút vút”, trên trán con lợn lớn lại có thêm vài mũi tên nỏ, nhưng đáng tiếc vẫn không thể hạ gục nó. Con lợn lớn vẫn tiếp tục hung hãn xông về phía trước.

Cao Liên Chu vốn đứng từ xa xem kịch vui, nhưng nhìn một lúc, cậu phát hiện không ổn, con lợn rừng đang chạy bỗng nhiên đổi hướng, lao về phía cậu.

Cao Liên Chu: “??!!”

“Không hay rồi, lợn rừng đuổi theo cháu...” Cậu kinh hãi kêu lên, lập tức quay đầu bỏ chạy.

Đáng tiếc, tiếng “hộc hộc” phía sau càng lúc càng gần.

Cao Liên Chu thở dốc, cảm thấy sức lực sắp cạn kiệt, cuống quá bật khóc: “Chú Út, cứu mạng, cháu không chạy nổi nữa, cháu không muốn chết đâu, hức hức hức...”

Cách cậu không xa, Cao Dương cũng đỏ mắt.

Anh trai hắn chỉ có một đứa con trai này, nếu có chuyện gì xảy ra, anh trai nhất định sẽ xé xác hắn.

Hắn liên tiếp bắn vài mũi tên vào mông con lợn rừng nhưng không ăn thua.

Nhìn thấy con lợn rừng sắp đuổi kịp Cao Liên Chu, hắn chỉ thấy đầu óc “ù” lên một tiếng, kinh hoàng hét lên thất thanh: “Liên Chu...”

Ngay lúc này, một bóng người nhỏ nhắn bất ngờ lao ra từ bụi cây bên cạnh, chắn giữa Cao Liên Chu và con lợn rừng, rồi đột ngột đấm một cú vào trán con lợn.

Nghe thấy tiếng “Ầm” một tiếng, con lợn rừng vừa rồi còn xông tới hung hãn đột nhiên dừng phắt lại, ngay sau đó thân hình đồ sộ nghiêng sang một bên, đổ rầm xuống đất. Máu đỏ tươi chảy ra từ miệng, nó đã tắt thở.

Cao Dương nhìn thấy con lợn rừng sắp đuổi kịp Cao Liên Chu, chân mềm nhũn, loạng choạng suýt ngã. Khi thấy cảnh tượng này, hắn sững sờ một lúc, rồi nhanh chóng thở phào nhẹ nhõm, bò dậy, lảo đảo chạy tới: “Liên Chu...”

Cao Liên Chu ngồi bệt xuống đất, ngửa đầu lên, nhìn cô gái đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, người đã chặn đứng con lợn rừng hung dữ. Cậu sững sờ một lúc, rồi đột nhiên “òa” lên một tiếng khóc, ôm chầm lấy chân cô: “Chị Tiên Nữ...”

Hình Chiêu Chiêu: “???”

Cao Dương chạy tới, nhìn “chị Tiên Nữ” đang bị Cao Liên Chu ôm chặt chân, rõ ràng rất xinh đẹp nhưng lại ăn mặc mang đậm phong cách của một thời đại đã cũ: “…”

Chị Tiên Nữ này hình như hơi quê mùa...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc