Đang nghĩ, Hạ Ninh An bỗng thấy người đàn ông kia móc một con dao nhỏ từ túi ra.
Có lẽ hắn cũng nhận ra người phụ nữ trung niên trước mặt dễ đối phó hơn cô gái phía sau đang cầm tấm sắt đập mình. Không nghĩ ngợi, hắn lao thẳng về phía Hạ Tú Lan.
Ánh sáng từ cửa hàng ven đường và đèn đường phản chiếu lên lưỡi dao, lóe lên một tia lạnh.
Hạ Ninh An lập tức hoảng sợ, hét lớn:
"Mẹ, tránh ra! Hắn có dao!"
Hạ Tú Lan giật mình, nhưng người đàn ông đãlao tới ngay trước mặt. Bà sững người, hoàn toàn không kịp phản ứng.
Đúng lúc đó, một chân bất ngờvươn ra từ bên trái Hạ Tú Lan.
Kẻ cầm dao lập tức bị đá ngã xuống đất. Cánh tay đang ôm hộp tiền còn bị chính con dao trong tay kia cứa trúng, hắn nằm dưới đất kêu thảm.
Hạ Ninh An lập tức lao tới, túm cổ áo hắn rồi giơ nắm đấm đánh liên tiếp:
"Cho anh cướp tiền! Cho anh cầm dao! Cho anh ăn xong không trả! Cho anh dám làm mẹ tôi bị thương! Tôi đánh chết anh!"
Cảnh vừa rồi khiến Hạ Ninh An có chút mất kiểm soát.
Đối với Hạ Tú Lan, có lẽ tình thân trong lòng cô chưa sâu đến mức gắn bó máu thịt thật sự, nhưng cơ thể này vốn có quan hệ huyết thống với bà, hơn nữa cô lại vô cùng lưu luyến sự quan tâm và yêu thương từng ngày của người mẹ này.
Khoảnh khắc tên đàn ông cầm dao lao về phía Hạ Tú Lan đã tạo cú sốc quá lớn.
Cô cần phát tiết.
Nhất định phải phát tiết.
"Anh dám cướp tiền nhà tôi! Dám cầm daolao vào mẹ tôi! Muốn chết phải không? Muốn chết phải không?"
Nói thật, trong ba mươi tám năm cuộc đời, đây là lần đầu Hạ Ninh An kích động, cực đoan và... bạo lực đến vậy.
Kiếp trước cô chưa từng bị bắt nạt, chưa từng gặp cướp, cũng chưa từng có ai dám làm tổn thương người cô quan tâm.
Bởi người duy nhất cô quan tâm khi ấy cũng chẳng phải người dễ bắt nạt.
Trình Hạo Nhiên đứng nhìn đến ngây người:
"Người đó... chẳng phải... Hạ Ninh An sao?"
Cậu ta say rồi à?
Sao lại nhìn thấy Hạ Ninh An đang đè người xuống đánh?
Từng cú đấm nện xuống, nghe tiếng người đàn ông kêu như giết lợn, ngay cả Trình Hạo Nhiên nhìn cũng thấy đau thay.
Hạ Tú Lan vội lên kéo cánh tay đang túm cổ áo người kia của con gái:
"An An, đủ rồi! Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa! Đánh tiếp sẽ chết người mất!"
Nghe lời bà, Hạ Ninh An buông tay.
Người đàn ông lập tức ngã vật xuống đất. Đợi hơi sức trở lại, hắn đứng dậy chạy đi mà không dám quay đầu.
Hạ Ninh An nhìn bóng lưng hắn, hét:
"Đứng lại!"
Hắn không hề dừng.
Kẻ ngu mới đứng lại.
Hạ Tú Lan nhặt chiếc hộp sắt dưới đất. Có lẽ lúc nãy vì muốn ngăn Hạ Ninh An đánh tiếp nên bà mới đặt nó xuống.
Mở hộp kiểm tra, bà lập tức cười:
May quá, một đồng cũng không mất.
Hạ Ninh An không đuổi theo nữa, chỉ lo lắng nắm hai cánh tay mẹ:
"Mẹ, mẹ không sao chứ? Vừa rồi hắn có làm mẹ bị thương không?"
Hạ Tú Lan nhìn vẻ mặt cô, nhớ dáng vẻ mất kiểm soát vừa rồi, biết cảnh tên cướp cầm daolao tới đã dọa con gái nên vội an ủi:
"Mẹ không sao, không sao. An An đừng lo. Còn con thì sao? Có bị thương không?"
Hạ Ninh An lắc đầu, nhưng vẫn nhìn bà từ trên xuống dưới.
Cô từng giấu vết thương trên đầu vì sợ mẹ lo. Hạ Tú Lan có thể cũng vì sợ cô lo mà giấu thương tích.
"Thật sự không bị thương chỗ nào sao? Mẹ, mẹ đừng giấu con."
Lục Minh Triệt và Phó Dương cố che vẻ kinh ngạc trong mắt, nhìn nhau.
Trình Hạo Nhiên và Chu Tử Phong nghe Hạ Tú Lan hỏi Hạ Ninh An có bị thương không thì gần như muốn trợn trắng mắt.
Bị thương?
Vừa rồi rõ ràng là cô ấy đơn phương đánh người khác mà?
Chưa từng nghe kẻ đánh người lại là người bị thương.
Hạ Tú Lan nghiêm túc lắc đầu:
"Con yên tâm, mẹ thật sự không bị thương. Vừa rồi có người cứu mẹ."
Nói xong, bà nhìn về phía nhóm Lục Minh Triệt:
"Mẹ nhớ người đó đi giày thể thao màu đen."
Hạ Ninh An lúc này mới nhớ tên cướp vừa bị đá ngã trước khi kịp đụng tới mẹ.
Vậy nghĩa là Hạ Tú Lan thật sự không bị thương.
Cô nhìn xuống chân đám nam sinh, tìm đôi giày đen rồi ngẩng lên.
"Hạ Ninh An, không ngờ gặp cô ở đây."
Hạ Tú Lan hơi kinh ngạc:
"An An, các con quen nhau?"
Hạ Ninh An gật đầu, cười:
"Mẹ, bọn con học cùng trường. Cậu ấy là bạn cùng bàn của con."
Bạn cùng bàn?
Hạ Tú Lan lùi một bước, miễn cưỡng cười:
"Bạn học, cảm ơn con đã cứu cô."
Hạ Ninh An thấy phản ứng của bà thì hơi khó hiểu.
Nhưng có thể đoán Hạ Ninh An trước kia và bạn cùng bàn này hẳn không hòa thuận, nếu không Hạ Tú Lan đâu cười gượng đến vậy.
Dù thế nào, đối mặt ân nhân cứu mình, bà cũng không nên thất lễ như vậy.
Lục Minh Triệt lắc đầu, liếc Hạ Ninh An:
"Nếu muốn cảm ơn thì ngày mai mang ít sủi cảo áp chảo nhà cô tới trường."
Thấy Hạ Ninh An gật đầu, cậu quay sang nhóm bạn còn đang đờ người:
"Đi thôi."
Mấy nam sinh hoàn hồn, lập tức theo sau.
Trình Hạo Nhiên đuổi kịp rồi vẫn không nhịn được:
"A Triệt, cậu thật sự ăn đồ cô ta làm à? Trước kia bẩn thế, cậu nuốt nổi sao? Này, A Triệt!"
Lục Minh Triệt dừng bước. Trình Hạo Nhiên không kịp phanh,đâm vào lưng cậu, thấp hơn cậu một cái đầu nên mũi đập đúng vai, đau đến ôm mũi hít mạnh.
Lục Minh Triệt bất lực:
"Vừa rồi chẳng phải chính các cậu nói muốn đi ăn sủi cảo sao? Giờ lại không ăn nữa?"
Chu Tử Phong thấy Trình Hạo Nhiên đau không nói nổi thì cười:
"Hạo Nhiên chỉ tò mò thôi. Đồ ở chỗ kiểu này chắc chẳng ra sao. A Triệt, cậu thật sự muốn ăn? Đừng quên trước kia Hạ Ninh An bẩn tới mức nào."
Trình Hạo Nhiênbình tĩnh lại lại, lập tức gật như bổ củi:
"Đúng đúng! Chỉ nghĩ tới dáng vẻ trước kia thôi, cậu còn ăn được sao?"
Lục Minh Triệt nghĩ thử, cổ họng động một cái, thật sự có cảm giác buồn nôn. Cậu trừng Trình Hạo Nhiên:
"Cậu cũng nói là trước kia. Bây giờ cô ấy sạch hơn nhiều rồi, không phải sao?"
Trình Hạo Nhiên cau mày.
Đúng là sạch sẽ và sáng sủa hơn trước, nhưng nghĩ tới mấy nốt mụn lấp lánh trên trán Hạ Ninh An, cậu vẫn cảm thấy...
Đồ cô làm thật sự có thể ngon sao?
Nghĩ thế nào cũng thấy không thể.
Hay những người khen ở chợ đêm đều là người nhà họ thuê tới làm cò?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)