Có lẽ nhờ món sủi cảo áp chảo của Hạ Ninh An, đồ nướng và nước uống ở quầy cũng bán đặc biệt tốt.
Không còn chỗ ngồi, khách trực tiếp đứng trước quầy chờ sủi cảo. Trong lúc chờ, thấy món nướng nào hợp mắt, họ lại gọi Hạ Tú Lan làm vài xiên.
Hạ Ninh An lau mồ hôi, vừa đóng hộp vừa thu tiền.
Có nhiều người tới mua đến vậy thật sự ngoài dự đoán của cô.
Đôi tình nhân rời đi lúc đầu còn giúp quảng cáo trên đường. Gần như ai ăn thử cũng khen. Một truyền mười, mười truyền trăm, càng lúc càng nhiều người đặc biệt tìm tới quầy để ăn sủi cảo.
Có người ăn rồi còn quay lại mua lần nữa.
Những lời khen liên tục khiến Hạ Ninh An có chút ngượng, thậm chí làm một người vốn ghét dầu mỡ và khói như cô cũng cảm thấy nơi này không quá khó chịu nữa.
Dù sao ai chẳng thích nghe người khác khen mình?
Trước kia Hạ Ninh An nghe vô số lời ca ngợi, nhưng phần lớn đều kèm quá nhiều từ ngữ hoa mỹ và mục đích.
Phụ huynh muốn cô dạy con thì khen cô giỏi giáo dục.
Hiệu trưởng các trường muốn mời cô tới diễn thuyết thì khen bài giảng của cô thuyết phục.
Trong những lời tán dương ấy luôn có lợi ích đi kèm.
Còn người bình thường ở chợ đêm lại đơn giản hơn.
Ngon thì nói ngon, không ngon thì chê không ngon.
Dù ở đâu cũng có tính toán lợi ích, nhưng loại khen ngợi tự nhiên này lại khiến cô vui hơn nhiều so với những lời tung hô về thành tựu giáo dục trước kia.
Chưa tới một giờ, toàn bộ sủi cảo đã bán hết.
Người ở chợ đêm cũng dần thưa, bởi gần tới nửa đêm. Ngoài những người còn định đi quán bar hoặc nơi giải trí, phần lớn giờ này đã về nhà ngủ.
Ý là trước kia chưa từng được mua?
Cũng phải. Một chai trà bán lẻ ba tệ rưỡi. Hạ Tú Lan yêu con nhưng trong hoàn cảnh nghèo khó vẫn có những thứ bà không nỡ mua.
Hạ Ninh An đứng dậy, tự lấy bình nước bà mang theo, mở ra uống một ngụm:
"Mẹ, con uống nước lọc là được."
Uống nhiều nước ngọt còn chẳng tốt bằng nước đun sôi.
Hạ Tú Lan đặt chai trà lại vào thùng, xoa đầu cô:
"An An, xin lỗi..."
Chỉ nghĩ mình đến một mong muốn nhỏ của con cũng không đáp ứng được, mắt bà đã đỏ.
Nhưng cái xoa đầu vừa đúng chạm vào nơi tóc Hạ Ninh An bị giật đứt, khiến cô đau đến hít mạnh một hơi, khẽ "xì" một tiếng.
Hạ Tú Lan lập tức căng thẳng:
"An An, sao vậy? Đau ở đâu?"
Âm thanh vừa rồi rõ ràng là tiếng kêu đau.
Hạ Ninh An cố ổn định, cười gượng:
"Không sao. Mẹ, bao giờ chúng ta dọn quầy về?"
Hạ Tú Lan nhìn người đàn ông còn ngồi ăn ở bàn cuối:
"Đợi người đó đi rồi về."
Hạ Ninh An gật, nhìn người đàn ông mặc quần áo khá kỳ lạ, cau mày, chỉ mong hắn ăn nhanh rồi rời đi.
Đã muộn. Mỗi lần Hạ Tú Lan về lúc nửa đêm đều rất cẩn thận, chắc sợ làm ồn hàng xóm.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác, mấy người vừa từ KTV ra đang bàn tán món ăn nổi tiếng ở chợ đêm.
"Không ngờ sủi cảo ở đó ngon thật. Tôi ăn suýt nuốt lưỡi. Tôi còn nhìn thấy cô bé làm sủi cảo rửa tay rất sạch, không dùng tay chạm đồ ăn, toàn dùng kẹp. Quầy ven đường mà sạch với ngon chẳng kém nhà hàng, mai tôi còn tới."
"Đúng đúng, ngon thật! Giấy bạc bẩn một chút cô bé còn thay ngay."
"Có vị béo nhưng không ngấy, nạc mà không khô, còn thoang thoảng nước cà rốt, thêm hành lá... khỏi nói, ngon cực."
Phó Dương xoa cổ họng khàn sau khi hát, nhìn Lục Minh Triệt:
"A Triệt, sao? Đi thử quầy nướng đó không?"
Chu Tử Phong cũng nói bằng giọng đã khàn gần như không nghe rõ:
"Trong KTV tôi nghe mấy người nhắc món sủi cảo đó ngon lắm. Đi thử không?"
Trình Hạo Nhiên uống một ngụm RIO, cười:
"Nghe nói còn rất sạch. Anh em đều muốn đi. A Triệt, cậu đi không? Tôi mời."
Lục Minh Triệt cười:
"Các cậu đều đi, tôi sao không đi cùng? Biết chỗ chưa?"
Trình Hạo Nhiên khoác vai cậu:
"Tôi hỏi từ lâu rồi, ngay đầu cầu chợ đêm. Nghe nói họ hơn nửa đêm mới dọn, giờ đi chắc kịp."
Lục Minh Triệt bất lựcvỗ đầu Trình Hạo Nhiên khiến cậu ta kêu oai oái:
"Hỏi từ lâu rồi? Hóa ra các cậu đã có âm mưu, còn hỏi ý tôi làm gì?"
Trình Hạo Nhiên ôm đầu cười:
"Muốn xem cậu có nói cậu mời không thôi."
Lục Minh Triệt bật cười:
"Được được, tôi mời."
Bảy tám người đi thành nhóm về phía chợ đêm.
Giờ này khách đã ít, phần lớn tiểu thương cũng dọn về. Nhiều quầy bán đồ lặt vặt đang thu hàng.
Ở quầy của Hạ Ninh An, người khách cuối cùng lại ôm chiếc hộp sắt đựng tiền định bỏ chạy.
"Ăn không trả tiền còn dám cướp tiền nhà tôi? Anh chán sống rồi à?"
Hạ Ninh An chộp tấm sắt đã nguội, đập thẳng mặt phẳng vào lưng hắn, khiến người đàn ông lảo đảo suýt ngã.
Cô không ngu tới mức dùng cạnh sắc chém. Tấm sắt vừa cứng vừa mỏng, cạnh chỉ khoảng hai milimet, thật sự chém có thể gây thương tích nặng.
Hạ Tú Lan cũng không chịu lép,chặn trước đường chạy của kẻ đang ôm hộp tiền, quát:
"Đặt tiền xuống, chúng tôi sẽ không báo cảnh sát. Không trả thì chúng tôi báo ngay!"
"Mẹ..."
Hạ Ninh An có chút bất lực.
Báo cảnh sát?
Trong suy nghĩ của cô, cảnh sát hiện tại chưa chắc sẽ ưu tiên những người nghèo như họ. Báo xong có khi phải lấy lời khai tới tận ngày mai.
Cô còn phải đi học, không muốn tốn thời gian.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

