Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Mạt Thế Thành Đoàn Sủng Những Năm 70 Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

"Bây giờ con đến nhà chú hai canh chừng, chú hai về thì lập tức bảo chú ấy đến đây một chuyến." Bà An dặn dò con trai út.

Ông lão nhà họ An đã mất vì bệnh cách đây hai năm, may mắn là những đứa con trong nhà đều đã lớn, còn có một người chú út làm đội trưởng rất chăm sóc gia đình họ, vì vậy cuộc sống trong nhà vẫn tạm ổn.

Gặp phải chuyện như vậy, người đầu tiên bà An nghĩ đến có thể giúp họ, đương nhiên là người chú út làm đội trưởng đó.

Nhưng hiện tại trong thôn thu lương thực, đội trưởng An Đắc Lai dẫn người đi, con trai cả và con trai thứ của bà An đều đi theo nên đến tận bây giờ vẫn chưa thấy mặt.

"Vâng, con đi ngay." An Hồng Lâm chạy ra ngoài.

Dặn dò xong con trai út, bà An lại nhìn sang người con trai thứ ba: "Thằng ba, bây giờ con đến nhà họ Triệu một chuyến, nói với mụ già Mã Thúy Liên kia một tiếng, 20 cân lương thực đó nhà chúng ta không cần nữa!"

Nói xong, thấy không ổn, bà An lại nói: "Thôi thôi, hay là để mẹ tự đi, mụ già đó xảo quyệt lắm, Triệu Hữu Lương cũng không phải thứ tốt lành gì, con không phải là đối thủ của mẹ con chúng!"

Vợ của An Hồng Cường tên là Vương Đại Hoa, tính tình nóng nảy, không có tâm cơ, nghe thấy mẹ chồng sắp xếp như vậy, lập tức nóng mắt: "Mẹ, 20 cân lương thực đấy, chúng ta thật sự không cần nữa sao? Không phải là tiện tay cho mẹ con nhà họ Triệu lòng lang dạ sói đó sao?"

Cũng không phải cô ấy không nỡ từ bỏ 20 cân lương thực, cô ấy chỉ đơn giản là cảm thấy không nuốt trôi cục tức này.

Gia đình họ còn phải sống tiết kiệm, 20 cân lương thực, thêm chút rau gì đó, đủ cho cả gia đình 10 mấy người trong nhiều ngày.

Dù sao thì nói thế nào đi nữa, bà An cũng không nỡ đem con gái mình ra đánh cược may rủi.

Bà An ra ngoài, Vương Đại Hoa đảo mắt nhìn quanh, quay đầu cũng định ra ngoài.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc