Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Mạt Thế Thành Đoàn Sủng Những Năm 70 Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Nghe An Hồng Đậu kể lại sự việc, An Hồng Cường và An Hồng Lâm tức giận đến nổi gân xanh trên tay cũng nổi lên, hai anh em quay đầu định đi ra ngoài.

An Hồng Đậu vội gọi họ lại: "Anh ba, anh tư, hai anh đi đâu vậy?"

"Bọn anh đi giết tên khốn đó!" Lúc này, An Hồng Cường và An Hồng Lâm đang tức giận, muốn lột da Triệu Hữu Lương cũng không hả giận.

Bà An mặt mày u ám, rõ ràng biết nếu thật sự giết chết Triệu Hữu Lương, hai đứa con trai cũng không có kết cục tốt đẹp gì, bà cũng không lập tức lên tiếng ngăn cản, có thể thấy cũng tức giận lắm rồi.

"Đi cái đầu heo của anh!" Bà An tiến lên tát An Hồng Lâm một cái, tát thật mạnh vào lưng, không hề nương tay: "Bây giờ quan trọng nhất là đòi lại công bằng hay không? Đồ ngốc!"

An Hồng Lâm bị đánh choáng váng, bất mãn nhìn bà An: "Mẹ, không phải con vì đòi công bằng cho em gái sao, mẹ đánh con làm gì?"

"Mẹ đánh con vì con không có não!" Bà An tức đến thở hồng hộc, quay đầu ngồi phịch xuống ghế, nói: "Mã Thúy Liên mụ già đó nói đúng một câu, chuyện em gái con và cậu thanh niên họ Thẩm bị nhiều người nhìn thấy như vậy, nếu có người tố cáo ra ngoài thì xong đời. Bây giờ chúng ta, quan trọng nhất không phải nghĩ cách trả thù Triệu Hữu Lương, mà phải nghĩ cách bảo vệ em gái con!"

Nghĩ đến đây, bà An lại có chút hối hận vì sự nóng nảy của mình lúc nãy: "Nhà chúng ta và người trong thôn cũng không có mâu thuẫn gì lớn, những người khác nhiều nhất chỉ xem náo nhiệt rồi nói vài câu nhàn thoại, nhưng chúng ta ép nhà họ Triệu trả lại lương thực đã đắc tội với họ, bây giờ chỉ sợ mẹ con Mã Thúy Liên ngấm ngầm chơi xấu, tố cáo chuyện này lên xã!"

"Vậy... vậy phải làm sao?" Nghe nói có khả năng ầm ĩ đến xã, An Hồng Lâm cũng nóng mắt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc