Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Quân Doanh Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Trần Chiêu Đệ, cái tên vừa nghe đã biết là do phụ huynh trọng nam khinh nữ đặt cho, nhưng cô ấy lại là người bạn gái thân nhất của Kế Hân An thời cấp hai. Tuy nhiên, đến lúc sắp tốt nghiệp lớp chín thì xảy ra chút mâu thuẫn, sau đó họ không còn nói chuyện nữa.

“Vậy chúng ta coi như là nhân vật chính rồi?” Trâu Trạch sờ sờ chỗ bị Kế Hân An đụng trúng, cười cười.

“Ách... tớ coi như là nữ chính, còn cậu sao?” Kế Hân An cố ý ngừng lại, bỡn cợt nhìn Trâu Trạch.

“Tớ làm sao? Nam chính?” Trâu Trạch quả nhiên mắc mưu.

“Cậu cũng chỉ có thể coi là người qua đường Giáp thôi.” Kế Hân An vừa dứt lời, phía sau truyền đến một tiếng cười không nhịn được.

Kế Hân An quay đầu lại thấy Trần Chiêu Đệ đang cười nhìn hai người bọn họ, vì thế tự giới thiệu: “Chào cậu, tớ tên là Kế Hân An, tớ biết cậu tên là Trần Chiêu Đệ, vừa nãy tớ nghe thấy rồi.”

“Tên tớ không hay bằng tên cậu đâu, rất quê mùa đúng không?” Trần Chiêu Đệ ngượng ngùng nói. Kế Hân An biết lúc này Trần Chiêu Đệ vẫn còn hơi hướng nội.

“Tớ không thấy thế! Cậu phải biết rằng, tuy mốt là thứ chúng ta hiện tại thấy mỗi năm đều phát triển về phía trước, mỗi năm một kiểu, nhưng khi mốt trôi qua N năm sau thì nó sẽ giống như vẽ một vòng tròn, trở lại điểm xuất phát. Nói cách khác có những thứ hiện tại lỗi thời nhưng rất nhiều năm sau không chừng lại thịnh hành.” Thấy Trần Chiêu Đệ lộ vẻ nghi hoặc, cô biết mình nói hơi xa xôi quá.

“Mà cái tên này ấy à, cũng giống như vậy, mỗi thời đại có dấu ấn của mỗi thời đại, mà tên của cậu chẳng qua là không tương xứng với cái dấu ấn hiện tại thôi. Có lẽ vài năm sau, nhắc tới tên cậu, mọi người đều sẽ hâm mộ nói: Thật đặc biệt, thật cá tính, sao lúc trước mình không đặt cái tên như vậy nhỉ!” Kế Hân An tuy biểu cảm có chút làm quá nhưng lời cô nói thật sự là sự thật. Vài năm sau, cái thời đại đề cao cá tính ấy, chỉ sợ càng khác người mới càng tốt. Giống như Vương Tiểu Nha, vừa có đặc điểm lại đơn giản dễ nhớ lại còn không dễ trùng tên.

“Vậy cậu nói xem tên tớ sau này sẽ thế nào?” Trâu Trạch nghe xong ngôn ngữ vượt thời đại của cô cảm thấy thú vị, liền chen vào.

“Cậu sao!” Vẫn là một thoáng dừng lại: "Đến lúc đó người khác vừa nghe tên cậu nhất định sẽ nói: Ái chà, sao lại có cái tên khó nghe thế này, người này còn có thể sống đến ngày nay thật là dũng cảm.” Vừa nói xong cả ba người đều không nhịn được bật cười.

Trâu Trạch không để ý lời nói đùa của cô, mà thiện cảm của Trần Chiêu Đệ đối với cô cũng tăng lên không ít.

Ngày đầu tiên khai giảng, ba người liền có một sự khởi đầu rất tốt đẹp.

Trên bục giảng, thầy Lưu Lập Nhân nói lời mở đầu đối với tân sinh viên, sau đó bắt đầu nói liên hồi. Tất cả mọi người đang nói chuyện cũng đều im lặng lắng nghe thầy nói.

Kế Hân An ở dưới nghe được một lúc liền bắt đầu thất thần.

Nghĩ đến kiếp trước chỉ sống đến 29 tuổi, lại chưa bao giờ làm được việc mình muốn làm, còn kiếp này thì sao? Lại có thể sống bao lâu? Có lẽ cũng chỉ đến 29 hoặc ngắn hơn? Ai biết được mình còn có thể sống bao lâu?

Có lẽ nên làm một số việc mình muốn, nếu không thật sự là lãng phí cơ hội ông trời ban cho. Kế Hân An từ trước lý tưởng là muốn làm quân nhân, khi đó cô không kiên trì mà hiện tại trọng sinh, có lẽ mình nên có một phần kiên trì mà năm đó không có.

Mà muốn làm quân nhân, cho dù hiện tại trọng sinh muốn làm lính nữ cũng không phải nói làm là làm được. Nếu làm lính nữ không xong, vậy thì dựa vào nỗ lực của chính mình thi vào trường quân đội đi! Tuy rằng điểm chuẩn học sinh nữ trường quân đội cao hơn học sinh nam rất nhiều nhưng với ưu thế trọng sinh của mình, cô cố gắng thêm chút chắc là có hy vọng!

Kế Hân An thầm nghĩ may mà mình trở về lúc vừa bắt đầu cấp hai. Tuy rằng kiến thức đi học đều đã quên sạch, nhưng từ lớp sáu bắt đầu học lại mọi thứ từ đầu, nếu để mình trở lại lớp chín bắt đầu, học lại từ đầu thì khó khăn sẽ lớn hơn hiện tại nhiều.

Hơn nữa lại phát hiện hiện tại mắt mình rất tốt, chỉ cần chú ý giữ gìn, nhất định sẽ không bị cận thị, như vậy khi kiểm tra sức khỏe cũng có thể thông qua. Lại bắt đầu rèn luyện thân thể từ bây giờ, cô muốn chuẩn bị cho giấc mơ quân nhân của mình ngay từ lúc này.

Trong lúc Kế Hân An miên man suy nghĩ, bài phát biểu của thầy Lưu Lập Nhân cuối cùng cũng kết thúc. Mọi người đều có chút uể oải buồn ngủ, vừa thấy thầy nói xong đều hưng phấn vỗ tay. Không biết còn tưởng rằng bài nói chuyện xuất sắc lắm, thực ra đều là mừng vì lỗ tai rốt cuộc không cần chịu tra tấn nữa.

Sau đó mấy học sinh nam trong lớp đi chuyển sách mới về, phát đến tay từng người. Chuyện hôm nay cơ bản là xong, việc học chính thức là chuyện của ngày mai.

Kế Hân An đem đa số sách và bài tập để vào ngăn bàn, chỉ bỏ mấy quyển sách môn chính vào cặp mang về nhà định xem trước một lượt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc