Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Quân Doanh Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Kế Hân An đương nhiên biết cậu ta ở lớp nào, nhưng vẫn giả vờ giả vịt dùng khóe mắt quét qua, vừa định nói cho cậu ta biết thì chợt nghĩ ra một chuyện. Mình còn chưa biết cậu ta tên là gì, bèn mở miệng hỏi: “Cậu tên gì thế?”

Trâu Trạch cũng sững sờ một chút, có vẻ đã quên vấn đề này, bèn tự giễu cười nói: “Tớ tên là Trâu Trạch.”

“Cậu cũng ở lớp tám, không cần phải chen vào bên kia nữa đâu.” Kế Hân An nhìn khuôn mặt điển trai của cậu ta đã lấm tấm mồ hôi, xem ra mấy lớp trước cậu ta cũng phải chen chúc như những người khác. Kế Hân An đột nhiên cảm thấy sau khi trọng sinh, ngay cả chuyện nhỏ nhặt này cũng có phúc lợi.

“Lớp tám à! Vậy thì cậu cũng là lớp tám rồi.” Trâu Trạch nhớ tới vừa rồi cô nói muốn về lớp.

“Đúng vậy, tớ cũng lớp tám, sau này chúng ta là bạn cùng lớp rồi, làm quen chút nhé, tớ tên là Kế Hân An.” Kế Hân An chủ động vươn tay ra.

“Tớ là Trâu Trạch, rất vui được biết cậu, học cùng lớp với cậu là vinh hạnh của tớ.” Một bàn tay thon dài với các khớp xương rõ ràng nắm lấy tay Kế Hân An.

Hai người nhìn nhau cười.

“Chúng ta về lớp đi! Ở đây nóng quá.” Trâu Trạch đề nghị.

“Được, chỉ có mình cậu thôi à? Không có phụ huynh đi cùng sao?” Kế Hân An thấy người vây quanh ngày càng đông, liền cùng Trâu Trạch đi ra phía ngoài vòng vây.

“Người nhà tớ luôn rất yên tâm về tớ, mà cậu không phải cũng đi một mình sao?” Trâu Trạch phát hiện hai người bọn họ trò chuyện nãy giờ mà bên cạnh Kế Hân An không có người lớn nào lại đây, cho nên kết luận cô cũng đi một mình.

Kế Hân An cười cười nói: “Trời nóng thế này, đến đây ai phơi nắng cũng đủ khổ rồi, tội gì lại kéo thêm người chịu khổ chứ!”

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, khi vào đến phòng học đã thấy một số học sinh tốp năm tốp ba ngồi tụ tập nói chuyện, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng cười khẽ.

Kế Hân An biết bọn họ một số là bạn học cùng trường tiểu học trọng điểm được phân vào cùng một lớp nên cảm thấy rất may mắn. Kế Hân An tuy rất quen thuộc với bọn họ nhưng bọn họ lại không biết cô!

Người duy nhất biết cô chỉ có Trâu Trạch, nhưng cũng chưa thân đến mức ngồi riêng với nhau.

Kế Hân An tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ còn trống, Trâu Trạch có vẻ không thích ồn ào, chào hỏi bọn họ xong liền ngồi xuống ngay sau lưng Kế Hân An.

Trâu Trạch nhân duyên khá tốt, thỉnh thoảng sẽ có người lại đây nói chuyện với cậu. Chỗ ngồi một lát sau cũng kín chỗ, Kế Hân An không tham gia vào câu chuyện của họ mà chỉ lẳng lặng lắng nghe.

Chỉ ngồi một lát, những người khác cũng lục tục đi vào. Học sinh thời đại này vẫn rất giữ nề nếp. Những người bước vào Kế Hân An phần lớn đều biết mặt nhưng gọi được tên thì chẳng có mấy ai, rốt cuộc đã bao nhiêu năm không liên lạc.

Chủ nhiệm lớp tám là một thầy giáo tên Lưu Lập Nhân, dạy Ngữ văn. Mắt thầy hơi cận, đeo một cặp kính gọng mảnh, trông rất nho nhã nhưng làm người có chút thực dụng, và có thói quen của đại đa số giáo viên là khá thiên vị học sinh giỏi.

Kế Hân An căn bản đã quên mất năm đó mình đứng ở đâu, không biết mình tùy ý đứng vào một chỗ thì có còn giống kiếp trước hay không. Nhưng quán tính là một thứ đáng sợ, chỗ ngồi của Kế Hân An không hề thay đổi, vẫn là bàn thứ tư, bạn cùng bàn là Trâu Trạch, ngồi phía sau là Trần Chiêu Đệ.

Hai người này từng là bạn tốt nhất của Kế Hân An thời cấp hai, nhưng nhiều năm sau cũng chẳng mấy liên lạc.

Trâu Trạch sau khi tốt nghiệp cấp hai thì vào trường chuyên cấp ba, nghe nói sau khi tốt nghiệp cấp ba, cậu suýt chút nữa đoạn tuyệt quan hệ cha con với ông bố Thượng tá của mình để thi vào một học viện âm nhạc danh tiếng.

Trâu Trạch cực kỳ thích âm nhạc, thậm chí thời cấp ba còn lập ban nhạc riêng. Với sự hiểu biết của Kế Hân An về cậu, cậu coi âm nhạc là sinh mệnh. Cho nên đối với chuyện này Kế Hân An cũng không cảm thấy ngạc nhiên. Bởi vì Trâu Trạch sau đó vẫn luôn đắm chìm trong âm nhạc, tốt nghiệp cấp hai xong bọn họ liền trở thành người của hai thế giới, số lần liên lạc ngày càng ít, đến cuối cùng thế mà chỉ là thỉnh thoảng gọi điện thoại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc