Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Còn không mau dậy, hôm nay là ngày khai giảng trường cấp hai của con đấy, đừng để ngày đầu tiên đã đi muộn.” Theo giọng nói quen thuộc của mẹ, chiếc chăn trên người Kế Hân An bị lật lên, một luồng khí lạnh ập đến khiến cô lập tức tỉnh táo hơn nhiều.
Kế Hân An tỉnh lại bèn ngơ ngác nhìn người mẹ trẻ hơn rất nhiều của mình, cô lập tức sững sờ tại chỗ.
Cô ngẩng đầu cẩn thận quan sát xung quanh, phát hiện đây không phải là bệnh viện mà là nhà cô của nhiều năm về trước, cô nghĩ: “Đây không phải là căn nhà mình ở lúc học cấp hai sao? Nó đã được bán đi nhiều năm rồi mà!” Càng nhìn càng cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Bên này cô còn chưa nghĩ thông thì mẹ cô lại bắt đầu thúc giục: “Còn ngẩn người ra đó làm gì? Mau dậy rửa mặt đánh răng, ăn sáng xong rồi cùng ba con đến trường đăng ký đi.”
“Đăng ký? Đăng ký cái gì ạ?” Sau đó cô nghĩ: “Chẳng lẽ mẹ đổi công việc cho mình sao? Chưa nghe nói mà.” Kế Hân An vừa hỏi vừa từ trên giường đứng dậy, cô vừa xuống giường lại phát hiện mình dường như lùn đi rất nhiều, vì tầm mắt thấp xuống cho nên rất dễ dàng phát hiện mình lùn đi, cảm giác bây giờ cũng chỉ khoảng một mét năm mươi mấy.
“Hôm nay không phải là ngày 1 tháng 9 khai giảng cấp hai sao! Sao ngủ một giấc mà loạn hết rồi, đến cả chuyện khai giảng cũng quên mất?” Mẹ cô quay lại nhà bếp tiếp tục làm bữa sáng.
Nghe xong lời của mẹ, Kế Hân An lại sững sờ, cô đang đi về phía trước thì đâm sầm vào khung cửa. Kế Hân An một tay ôm đầu nghĩ: “Đau quá, không phải là mơ, chắc là thật rồi, nhưng khai giảng cấp hai sao? Thật không thể tin được, mình không phải là quay về thời cấp hai rồi chứ, đây có được coi là phần thưởng cho việc thấy việc nghĩa hăng hái làm không?”
Bởi vì ngày thường đi làm không có việc gì liền đọc truyện, tình tiết như vậy đối với cô quá quen thuộc nhưng khi thật sự xảy ra trên người mình, đột nhiên cô vẫn có chút không chấp nhận được.
Kế Hân An ngơ ngác đi vào phòng vệ sinh, vừa đánh răng vừa nhìn mình trong gương. Lúc này cô thật sự xác định mình đã sống lại, bởi vì trong gương là một khuôn mặt non nớt mà một “gái ế” 29 tuổi không thể nào có được, cả khuôn mặt toát ra hơi thở thanh xuân.
Mấy năm trước, do Kế Hân An ngồi trước máy tính trong thời gian dài, tuy chưa trở thành bà cô già nhưng sắc mặt cũng đã có chút sạm đi, vừa nhìn là biết đang ở trong trạng thái không khỏe mạnh. Mà bây giờ khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào đáng yêu này vừa nhìn đã biết là một em bé khỏe mạnh.
Nhìn khuôn mặt quen thuộc mà xa lạ trước mắt, gò má hồng hào và làn da quanh mắt căng mịn, Kế Hân An đột nhiên nhớ đến một câu quảng cáo: “Khóe mắt không có một nếp nhăn.” Cô lập tức bị chính mình chọc cười.
Không ngờ tình tiết truyện trên mạng lại thật sự xảy ra trên người cô, khiến cô từ một “gái ế” sắp bước sang tuổi ba mươi biến thành một thiếu nữ 13 tuổi, từ năm 2011 lập tức quay về năm 1994.
Mặc dù lúc học cấp hai cô làm gì cũng rất chậm chạp nhưng vì để không bị mẹ thúc giục lần nữa, cô vẫn đẩy nhanh động tác rửa mặt đánh răng.
Điều khiến Kế Hân An cảm thấy bi kịch nhất chính là quần áo của mình, trở về phòng mở tủ quần áo, cô phát hiện không có mấy bộ đồ để mặc, hơn nữa đối với cô mà nói đều là “lỗi thời” mười mấy năm. Lúc này cô mới nhớ ra bây giờ cô không giống như những cô gái 9x sau này đều có một đống lớn quần áo, quần áo của cô chỉ có vài bộ hạn chế, bởi vì gia cảnh bình thường lại lớn nhanh cho nên chỉ khi những bộ này nhỏ đi thì mới có thể mua đồ mới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







