Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Quân Doanh Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Còn về phía Kế Hân An, cô cũng từng có không ít đồng nghiệp, bạn bè giới thiệu cho cô mấy người, nhưng Kế Hân An trước sau đều không mấy hứng thú. Mối tình đó thật sự làm cô sợ hãi, tình cảm ba năm không bằng một chút cám dỗ của tiền bạc, cô làm sao có thể mở lòng mình ra để yêu một đối tượng xem mắt mà mình hoàn toàn không hiểu rõ, cho nên mọi người thấy cô không có hứng thú cũng không tiếp tục làm bà mối nữa.

Nếu ở những thành phố lớn như Bắc Kinh hay Thượng Hải thì tuổi 29 này của cô vẫn còn được xem là trẻ, có thể không được gọi là “gái ế”, tuy nhiên ở một thành phố tuy đã có dáng dấp hiện đại hóa nhưng lại không quá lớn như thế này thì có chút xấu hổ. Ở đây, tuổi này người ta đã có con cái đến tuổi đi nhà trẻ cho nên dù cô không lo thì người bên cạnh lại lo thay cho cô.

Từ văn phòng ra, Kế Hân An không về nhà ngay mà chạy đến từng cửa hàng trên phố lượn lờ.

Kế Hân An vừa thử xong áo sơ mi và đi ra khỏi một cửa hàng thì điện thoại của cô đột nhiên vang lên, cô đưa tay từ trong túi lấy ra xem, là Trâu Trạch đã lâu không liên lạc.

“Alo, chào cậu!” Mặc dù họ từng có quan hệ rất tốt nhưng đã lâu không liên lạc, cho nên nói chuyện vẫn rất xa lạ.

“Là Kế Hân An phải không! Khách sáo thế, có phải cậu không biết tôi là ai đúng không?” Đầu dây bên kia, giọng điệu trêu chọc của Trâu Trạch vang lên.

“Sao có thể không biết cậu là ai chứ! Nhạc sĩ lớn Trâu Trạch mà! Lâu như vậy không tìm tôi, đột nhiên tìm tôi có chuyện gì tốt à?” Trâu Trạch làm âm nhạc, lại còn tốt nghiệp từ một học viện âm nhạc khá nổi tiếng, anh ta vẫn luôn tự cho mình là nhạc sĩ.

“Tìm cậu đương nhiên là có chuyện tốt, tôi sắp kết hôn, thời gian vào cuối tuần sau.” Mặc dù nói vậy, nhưng âm thanh truyền ra từ ống nghe lại không hề nghe ra chút vui vẻ nào.

“Đây thật sự là chuyện tốt đấy! Cậu nên vui mừng chứ, sao nghe giọng lại có vẻ uể oải thế?”

“Tôi nói này, cậu còn muốn tôi đến không?”

“Đừng đừng, đến lúc đó nhất định phải đến nhé.”

“Được, chỉ cần tôi còn sống thì nhất định sẽ đi, được không?”

“Nói gì vậy! Thôi tôi còn phải thông báo cho những người khác nữa, chờ cậu đến rồi chúng ta lại nói chuyện nhé!”

“Ừ, tạm biệt.”

Kế Hân An buông điện thoại xuống, vừa ngẩng đầu lên đột nhiên nhìn thấy một chiếc xe mất lái lao lên vỉa hè, mà phía trước xe đang đứng một cô bé chừng năm sáu tuổi đang ngây người ra đó như thể bị dọa choáng váng.

Kế Hân An không chút suy nghĩ liền lao qua. Ý định của cô là nhào về phía cô bé rồi hai người cùng nhau lăn sang một bên, nhưng tư duy luôn nhanh hơn phản xạ cơ thể, cô chỉ đẩy được cô bé ra ngoài còn mình lại không kịp né tránh. Chiếc xe lao tới như điên đã đâm cô bay ra ngoài.Khoảnh khắc đó, Kế Hân An cảm thấy những âm thanh ồn ào xung quanh dường như lập tức biến mất. Cô không có cảm giác gì cả, thậm chí cả cảm giác đau đớn cũng không có.

Cô biết tính mạng của mình đã đi đến cuối con đường. Lúc này cô lại tỉnh táo lạ thường, cô nghĩ: “Hóa ra cuộc đời chỉ ngắn ngủi như vậy, mình còn chưa làm được gì cả, sự nghiệp, tình yêu bây giờ đều không thể nói đến. Ngay cả cha mẹ mình cũng chưa từng báo hiếu tử tế, không biết mình đi rồi họ sẽ đau lòng đến mức nào. Nếu có thể làm lại một lần nữa, mình nhất định phải sống một cuộc sống khác.” Sau đó cô không còn ý thức nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc